Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342332
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2332 lượt.
m thấy sát nghiệt quá nặng, sau khi trở về Kinh liền xuất gia ở Linh Sơn tự. Mẫu thân ta tin Phật nên đưa ta đến Linh Sơn tự, một là cầu bồ tát phù hộ, hai là cũng để ta theo phương trượng tập võ rèn luyện sức khỏe. Phụ thân ta bị người ta vu oan là mưu phản, nhờ cữu phụ làm văn tự xuất gia cho ta, cả nhà bị lưu đày, vì ta là đệ tử Phật môn nên được miễn.”
“Thì ra là vậy, huynh thật sự được Bồ tát phù hộ.”
Hai người trò chuyện suốt dọc đường, thời gian trôi rất nhanh, chỉ cảm thấy chưa bao lâu xe ngựa đã đến Linh Sơn tự.
Hứa Trạch nhảy xuống xe, vẫy tay với Mộ Dung Tuyết, “Chút nữa ta sẽ đem ngân phiếu đến cho cô.”
Hứa Trạch híp mắt cười cười rồi đi vào chùa.
Mộ Dung Tuyết về đến nhà, kể chuyện này cho Mộ Dung Lân.
Mộ Dung Lân nghe thấy kết quả này, gật đầu nói: “Vậy cũng tốt, coi như nợ Hứa Trạch hai ngàn lượng bạc, sau này chúng ta kiếm tiền trả cậu ta.”
Mộ Dung Tuyết nói: “Nếu Chiêu Dương vương không cho chúng ta rời Kinh, lại vét cạn tiền của chúng ta, vậy chúng ta đâu thể ngồi yên chờ chết, con nghĩ được cách kiếm tiền rồi.”
“Chuyện kiếm tiền con đừng lo.”
“Cha, chuyện này do con mà ra, sao con có thể không lo. Mấy ngày trước con và Thẩm U Tâm đi ăn một bữa cơm tốn hết ba mươi lượng bạc.”
“Sao đắt vậy? Có đồ gì quý hiếm không?”
“Vậy thì không, chẳng qua là thức ăn bình thường, gà vịt cá thịt thôi, có một món cá nướng mùi vị tương đối độc đáo, lúc đó con đã nghĩ nếu chúng ta cũng mở một quán ăn, nhất định kiếm được rất nhiều tiền.”
“Vậy thì không được, bình thường con ở nhà nấu ăn cha không phản đối, nhưng mở quán ăn phải tiếp đón nhiều khách, thật sự rất vất vả. Cha không thể để con chịu khổ. Chuyện kiếm tiền con đừng lo, để cha tìm cách mở thêm một y quán.”
“Cha, mở y quán tốn không ít tiền đâu, hơn nữa tuy cha y thuật cao minh, nhưng ở Kinh Thành lại không mấy ai biết, trong thời gian ngắn nhất định không có nhiều người xem bệnh, chi bằng mở quán ăn kiếm tiền nhanh hơn. Nữ nhi không sợ chịu khổ, nhất định phải kiếm lại mấy ngàn lượng này, cha cứ yên tâm ở nhà dưỡng lão đi, sau này cứ giao hết nhà này cho nữ nhi.”
“Nha đầu thối, cha con già lắm sao?”
“Đương nhiên không già, cha vừa trẻ trung lại vừa anh tuấn nữa.”
Mộ Dung Lân cười xoa đầu con gái, vừa chua xót lại vừa được an ủi. Đứa trẻ này thật sự đã trưởng thành rồi, trước đây vô âu vô lo, đâu biết đến củi gạo muối dầu. Mở quán ăn cũng là một chủ ý không tệ, để nó bận rộn sẽ không còn thời gian đau lòng nữa. Nỗi đau hòa ly tuy nó chưa bao giờ nói ra, nhưng trong đêm luôn ngửi thấy trong phòng nó bay ra mùi hương nhàn nhạt, nhất định là tâm sự trùng trùng không ngủ được nên mới đốt An thần hương.
Một canh giờ sau, Hứa Trạch quả nhiên đến.
Cha con Mộ Dung Lân nhiệt tình mời hắn vào đại sảnh.
Hứa Trạch đưa một xấp ngân phiếu cho Mộ Dung Tuyết, “Đây là ngân phiếu, cô đếm đi.”
Mộ Dung Tuyết thấy là chín ngàn vội nói: “Không không, chỉ mượn hai ngàn là đủ rồi.”
“Đưa hết tiền cho Chiêu Dương vương rồi, vậy các vị làm sao mà sống?”
Mộ Dung Tuyết nói: “Vừa rồi, tôi và phụ thân thương nghị, định mở một quán ăn kiếm tiền sống qua ngày.”
Mắt Hứa Trạch sáng lên, vui mừng nói: “Tốt quá, mở quán ăn cũng cần vốn đúng không? Chín ngàn lượng này coi như ta góp vốn vào quán ăn này, ý lão nhân gia thế nào?” Hắn quay sang hỏi Mộ Dung Lân.
Mộ Dung Lân đáp: “Vậy thì tốt quá rồi.” Nếu giao hết bảy ngàn lượng bạc này cho Gia Luật Ngạn, đích thực sinh kế cũng trở thành một vấn đề. Như vậy là nhất cử lưỡng tiện.
Mộ Dung Tuyết không ngờ Hứa Trạch lại tin tưởng mình như vậy, chịu góp một món tiền lớn vào quán ăn còn chưa thấy bóng dáng của mình. Nhưng như vậy cũng thật sự đã giải quyết được tình trạng nước sôi lửa bỏng của nàng. Có vốn để kiếm tiền cũng có nguồn tiền để trả. Nàng cảm kích nhìn Hứa Trạch: “Đa tạ công tử tin tưởng, sau khi quán ăn khai trương công tử không cần lo gì cả, chỉ cần chờ chia tiền là được. Tôi chia cho công tử bảy phần lợi nhuận.”
Hứa Trạch cười híp mắt: “Chia cho ta nhiều như vậy thì ta cũng phải làm gì đó chứ, ta làm tiểu nhị nhé?”
Mộ Dung Lân nói: “Vậy sao được, công tử là ông chủ lớn mà.”
Mộ Dung Tuyết nhớ lại hôm nay nói hắn là người hầu của Hứa gia, cảm thấy rất ngại ngùng, “Tôi muốn giữ công tử lại ăn bữa cơm để tỏ lòng cảm tạ, công tử có nể mặt không?”
Hứa Trạch cầu còn không được, vui sướng đến mức lòng như nở hoa.
Mộ Dung Tuyết xuống bếp, không bao lâu liền dọn lên sáu món ăn, bưng tới đặt trên bàn, Hứa Trạch thật sự ngạc nhiên, vừa rồi nghe nói nàng muốn mở quán ăn, tưởng nàng định mời đầu bếp, nào ngờ bản thân nàng đã là một cao thủ, mấy món ăn trước mặt này, chỉ màu sắc thôi đã khiến người ta thèm thuồng.
Mộ Dung Lân vui vẻ nói: “Bản lĩnh của con gái ta đều được chân truyền của ta. Cuộc đời ta đắc ý nhất không phải là y thuật mà là nấu nướng.”
Mộ Dung Tuyết lấy trong nhà ra một bình rượu, rót đầy một ly đặt trước mặt Hứa Trạch.
Hứa Trạch cười đáp tạ, “Ta không biết uống rượu.”
Mộ Dung Lân ngẩn ra, thầm nói nam nhân không biết uống rượu th