Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342336

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2336 lượt.

ật hiếm thấy.
“Rượu này rất ôn hòa, công tử cứ nếm vài ngụm đi.”
“Đa tạ bá phụ.”
Mộ Dung Tuyết nói: “Mời công tử nếm thử thủ nghệ của tôi.”
“Được.” Hứa Trạch cầm đũa, nhìn sáu món ăn, nhìn trái nhìn phải nhưng cả buổi cũng không gắp.
Mộ Dung Tuyết bất giác ngẩn ra, xưa nay nàng luôn rất tự tin với tài nấu ăn của mình, mấy món ăn hôm nay tuy nhất thời không chuẩn bị đầy đủ, nhưng cũng quyết không đến mức khiến người ta không muốn gắp.
Mộ Dung Lân cũng cảm thấy kỳ quái, liền hỏi: “Công tử, món ăn này có gì không thỏa sao?”
Hứa Trạch bối rối cười: “Con quên nói là con không ăn mặn.”
Mộ Dung Tuyết hiểu ra, ngượng ngùng nói: “Tôi thật hồ đồ, quên mất chuyện này, tôi sẽ đi nấu lại món chay cho công tử.”
“Không cần đâu.” Hứa Trạch vội cản Mộ Dung Tuyết, cười cười nói: “Vậy từ hôm nay ta bắt đầu phá giới vậy.”
Mộ Dung Tuyết không nhịn được phì cười.
Hứa Trạch nhìn nụ cười như tranh vẽ của nàng, lòng bất giác xao động, thầm nói, nàng cười đẹp như vậy, đừng nói là bảo ta ăn thịt, cho dù là gặm chân bàn ta cũng không từ chối.
Tuy hắn không phải thật sự xuất gia, nhưng ở trong chùa nhiều năm, đã quen ăn chay từ lâu, nhiều năm rồi nhưng chưa từng ăn mặn, bữa cơm hôm nay có thể nói là ý nghĩa trọng đại, giống như từ cõi tiên về lại chốn hồng trần, bắt đầu cuộc sống mới.
Ăn cơm xong, Hứa Trạch đáp tạ cáo từ. Hắn uống vài ly rượu nên sắc mặt đỏ bừng, đôi mắt sáng hơn bình thường, lúc hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, Mộ Dung Lân thậm chí có ảo giác, không phải đứa trẻ này đã thích A Tuyết rồi đấy chứ.
Mộ Dung Tuyết cũng cảm giác được ánh mắt chằm chằm của hắn, nhỏ giọng nói: “Cha, cha đi đánh thức Bùi Giản dậy để tiễn huynh ấy đi, huynh ấy chưa từng uống rượu, hình như hơi say rồi.”
Mộ Dung Lân ừ một tiếng rồi đi về phòng ngủ của Bùi Giản.
Mộ Dung Tuyết tiễn Hứa Trạch ra ngoài cửa. Hắn chằm chằm nhìn nàng, đột nhiên không hề quay đầu buông ra một câu: “Đa tạ cô hôm nay đã cho ta ăn mặn.”
Mộ Dung Tuyết vừa buồn cười lại vừa xấu hổ, xem ra hắn say thật rồi.






Ghen
Đôi mắt sáng rực của Hứa Trạch nhìn nàng, giọng sang sảng: “Món ăn cô nấu là những món ngon nhất đời ta được ăn. Cũng là những món đẹp mắt nhất ta từng thấy, ta nghĩ trên thế gian này chắc không ai có thể hơn được cô đâu.”
Hắn không hề tiếc lời dùng những từ ngữ nhiệt liệt nhất để khen nàng, dường như nàng thật sự là độc nhất vô nhị trên thế gian. Nhưng những lời khen này lại không hề khiến người ta cảm thấy phản cảm, vì ánh mắt hắn vô cùng chân thành.
“Công tử quá khen rồi.”
Trong lúc cảm động, Mộ Dung Tuyết bất giác nghĩ đến Gia Luật Ngạn, nàng từng dùng trái tim còn chân thành hơn đêm nay để nấu những món ăn còn đẹp hơn thế này, nhưng chưa từng được hắn khen lấy một câu.
Trương Long không dám thở mạnh, chỉ cảm thấy thời gian trôi thật chậm thật chậm, chậm đến mức dường như ngừng hẳn. Không biết Gia Luật Ngạn muốn đứng đó bao lâu, nhưng cũng không dám hỏi. Bùi Giản trở về gõ cửa, bên trong truyền ra thanh âm hơi khàn của Mộ Dung Tuyết: “Huynh ấy đến nơi rồi à?”
“Đến rồi, ta đói quá.”
“Cơm sắp hâm xong rồi đây.”
Trong chốc lát, một mùi thơm mê người từ trong màn đêm bay đến. Trương Long vốn đã ăn tối lúc này lại bị mùi hương kia khơi dậy cơn thèm. Gia Luật Ngạn đứng trước mặt hắn cuối cùng cũng quay người.
“Điều tra xem người đó là ai?”
Trương Long lập tức cẩn thận vâng dạ.
Đêm đó, Trương Long cầm mật báo của thủ hạ trình lên đem vào thư phòng Ẩn Đào các.
Gia Luật Ngạn ngồi dưới ánh đèn, duy trì một tư thế đã một canh giờ.
“Hứa Trạch.” Hắn thầm lẩm nhẩm cái tên này, cảm thấy hơi quen, bỗng nhớ lại chuyện lần đó Thẩm Thương Lãng đến Linh Sơn tự gây sự, hình như chính là vì người này.
Thì ra đã quen nhau từ trước.
Hắn đập mật báo lên bàn đánh “bốp” một tiếng, nhấc bội kiếm treo trên tường bước ra khỏi thư phòng.
Trương Long sợ đến mức không dám thở mạnh, thầm nói, lẽ nào muốn đi chém người đây sao?
Gia Luật Ngạn đứng trong sân, “xoẹt” một tiếng rút kiếm ra khỏi vỏ, Trương Long vội tránh sang một bên, lòng thầm hiếu kỳ, sao nửa đêm canh ba lại đột nhiên luyện kiếm?
Gia Luật Ngạn bắt đầu bằng một chiêu Giao long xuất hải, thế kiếm như chớp giật. Trong đêm tối, dường như có du long giao đấu, tiếng xé gió như có mưa rơi. Bỗng nhiên hắn một kiếm chém lên cột đá, “keng” một tiếng khiến Trương Long giật thót.
Gia Luật Ngạn nắm chặt Tàng long kiếm, lòng đích thực dâng trào thôi thúc muốn giết người, càng muốn cướp nha đầu chết tiệt kia về đập cho một trận, nàng sợ đau lại yếu đuối, một cái tát đã muốn tan nát rồi, thôi vậy, chỉ cần nàng chịu trở về là được rồi, tất cả mọi chuyện đều bỏ qua hết. Trong lòng hắn, nàng vẫn là nữ nhân của hắn, hắn chưa từng cho rằng hai người đã hòa ly.
“Vương gia, bữa khuya đến rồi.” Gần đây Gia Luật Ngạn mỗi đêm đều thức rất khuya, Lưu thị dặn nhà bếp đưa thức ăn khuya đến.
Nghe thấy hai chữ “Bữa khuya” hắn càng cảm thấy khó chịu hơn, lúc này chỉ muốn nhìn thấy nà