Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2259 lượt.
g khóe mắt bị gió đêm thổi vào, tranh nhau nhảy ra dạo chơi.
Ám Hương và Sơ Ảnh theo phía sau nàng, vốn không nhìn thấy lúc này nàng đang đẫm lệ đón gió, ngược lại còn vui mừng nói: “Phu nhân thật có bản lĩnh, Ẩn Đào các kia ngoài Vương gia và mấy thị vệ bên cạnh thì không ai được vào hết, cho dù là biểu tiểu thư…” Nói đến đây, nàng ta đột nhiên khựng lại, ý thức được mình đã lỡ lời.
Mộ Dung Tuyết liền hỏi: “Biểu tiểu thư nào?”
“Chính là…” Ám Hương lòng thầm tát mình mấy cái, quyết tâm sau này nhất định phải khóa miệng lại.
Tác giả có lời muốn nói: Gia Luật Ngạn không phải là cặn bã, chỉ là chưa động tình thôi. Nếu không có hắn thì lúc này Tuyết tiểu cường* đã trở thành người của lão Hoàng đế rồi.
*Tiểu cường: con gián
Biểu Muội
Mộ Dung Tuyết thấy dáng vẻ Ám Hương như vậy liền biết có nội tình, lập tức vào trạng thái chiến đấu.
“Ngươi nói đi, ta không trách ngươi đâu.”
“Trong Khách xá thanh có một vị biểu muội của Vương gia đang ở, tên Thẩm U Tâm. Nghe nói sắp gả cho Thành Hi vương, nhưng Vương gia lại đón biểu tiểu thư từ Thẩm gia đến đây, sắp xếp cho ở trong phủ.”
Mấy câu này cứ như sét đánh giữa trời quang, khiến Mộ Dung Tuyết trong phút chốc biến thành một đống than đen. Nàng ngoáy ngoáy tai, lúc này mới tin rằng thính lực của mình thật sự không có vấn đề.
Sơ Ảnh và Ám Hương đều ngẩn người, hai người vội nói: “Phu nhân trời đã tối rồi, đừng đi thì hơn.”
“Phải đó Phu nhân, người đi không thích hợp lắm đâu.”
Mộ Dung Tuyết lại nói: “Tại sao lại không thích hợp, cô ấy là khách trong Vương phủ, lại là biểu muội, ta thân là tẩu tẩu của cô ấy, đi thăm có gì không thỏa đâu, hơn nữa ta còn mang đồ ăn khuya đến cho cô ấy nữa.” Dù sao tối nay không gặp được Thẩm U Tâm nàng nhất định sẽ không ngủ yên.
Thấy không khuyên được, Ám Hương và Sơ Ảnh chỉ đành bấm bụng cùng nàng đi Khách xá thanh, vừa đến cửa Mộ Dung Tuyết đã thấy buồn. Đây là một tiểu viện độc lập, không như Mai Lan Cúc Trúc tứ quán bên hồ, ở đây là một nơi biệt lập.
Lòng nàng bỗng nghĩ đến một từ, Kim ốc tàng kiều[1'>.
[1. Nhà vàng cất người đẹp.'>
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ẩn Đào các vừa hay cách Khách xá thanh một con khe nhỏ, đây chẳng phải ứng với câu “Bên dòng nước có giai nhân” đó sao?
Lòng nàng chua đến mức sắp vắt ra giấm rồi.
Ám Hương gõ cửa.
Người mở cửa là một tiểu nha hoàn mười ba mười bốn tuổi, mi thanh mày tú, vô cùng lanh lợi, vừa thấy đại nha hoàn Ám Hương và Sơ Ảnh của Mai quán liền biết vị dung mạo xuất chúng, phục sức hoa lệ sau lưng hai người chính là Trắc phi Mộ Dung Tuyết, lập tức khom lưng hành lễ.
Ám Hương hỏi: “Thẩm cô nương đã ngủ chưa?”
“Dạ chưa, Phu nhân chờ một lát, nô tỳ vào thông báo trước một tiếng.”
Mộ Dung Tuyết xách hộp thức ăn bước vào Khách xá thanh, chỉ thấy dưới mái hiên treo mấy ngọn đèn, cửa sổ phòng phía Đông in một bóng người. Chỉ là chiếc bóng thôi đã hiển lộ mấy phần tư thái phong lưu, tim Mộ Dung Tuyết như bị treo lên, vừaa hiếu kỳ vừa kích động lại vừa ghen tuông.
Bóng người xinh đẹp kia đứng dậy bước ra khỏi phòng, thi lễ với Mộ Dung Tuyết đang bước vào dưới hiên: “Tẩu tẩu vạn phúc.”
Mộ Dung Tuyết gặp được Thẩm U Tâm mới biết, thì ra ngắm mỹ nhân dưới đèn, ngắm hoa dưới trăng quả nhiên là có đạo lý riêng. Nét đẹp của Thẩm U Tâm cứ như một bình trà mát, một cành hoa mai, ám hương thoáng hiện, khiến người ta thoải mái không nói nên lời. Hơn nữa thân hình nàng thon thả, Mộ Dung Tuyết cố ý nhìn từ eo xuống, cảm thấy dưới Thạch lựu bồng bềnh gợn sóng kia là một đôi chân thon dài thẳng như cán bút.
Nàng bỗng cảm thấy lòng mình như nghẹn một miếng khoai khô. Nhìn khí chất dung mạo của Thẩm U Tâm, bỗng lại nghĩ đến những lời hắn từng nói với nàng: “Ta thích nữ nhân hiền lương thục đức biết tự trọng tự ái.”
Thẩm U Tâm trước mắt này khí chất thanh nhã, cử chỉ không dung tục, hoàn toàn đúng như hình mẫu hắn thích. Hơn nữa ba chữ “Biểu tiểu thư” dường như có ý nghĩa là người tình trong mộng thanh mai trúc mã.
Nàng cười khan tiến lên phía trước, “Ta rảnh rỗi nên đã làm ít điểm tâm, mang đến cho biểu muội làm thức ăn khuya.”
“Đa tạ tẩu tẩu.” Giọng Thẩm U Tâm từ tốn, trong trẻo vui tai, càng khiến Mộ Dung Tuyết cảm thấy giọng mình vô cùng khó nghe.
Nàng vào phòng nhìn xung quanh, thầm so sánh Mai quán và nơi này, kết luận