Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342299

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2299 lượt.

hởi sắc, nhưng so với thanh âm tự nhiên của Bế Nguyệt cứ như chiêng hỏng.
Lưu thị đưa Bế Nguyệt rời đi.
Trang sức bạc, vòng ngọc trên người nàng ta kêu đinh đang như một khúc nhạc vui tai. Mộ Dung Tuyết nhìn vòng eo thon, nhìn chiếc chuông trên cổ chân trần của nàng ta, đôi môi đào mất đi huyết sắc.
Đinh Hương nhìn thấy mà đau lòng, không kìm được nói: “Tiểu thư làm sao vậy? Loại nữ nhân hoang dã này cô cũng lo lắng sao? Cô đẹp hơn cô ta không biết bao nhiêu lần, cô ta vốn không phải là đối thủ của cô đâu.” Càng nói Đinh Hương lại càng buồn, Mộ Dung Tuyết của Hồi Xuân y quán từng kiêu ngạo tự tin biết bao, cứ như ánh sáng mặt trời, tỏa ra hào quang bắt mắt, nàng trở nên so đo suy tính thế này từ bao giờ? Ngay cả một nữ nhân Nam chiếu như vậy cũng khiến nàng như gặp đại địch, tâm trạng hỗn loạn.
Quan tâm tắc loạn, tình thâm tắc hoảng.
Mộ Dung Tuyết không biết mình vượt qua buổi chiều này thế nào, lúc nấu ăn không nếm được mặn nhạt, đầu lưỡi đắng chát.
Sắc chiều dần buông, gió bên hồ thổi lên cành liễu như một thiếu nữ đang vẫy chiếc khăn xanh. Nàng dựa vào lan can gỗ trước Mai quán đứng đón gió, chiếc váy trắng tung bay như một cánh bướm.
Lúc Gia Luật Ngạn xuất hiện trên cầu đá, vừa nhìn đã thấy bóng dáng xinh đẹp kia.
Bước chân hắn khựng lại rồi dừng trên cầu đá trong thoáng chốc, hắn cảm thấy nàng lúc này cứ như bước vào trong tranh.
Mộ Dung Tuyết bước nhanh về phía trước, thần sắc Gia Luật Ngạn dịu dàng hơn thường ngày, hắn nắm tay nàng nói: “Sao không chờ trong phòng?”
Nàng cũng muốn chờ trong phòng lắm, khổ nỗi Trúc quán có một mỹ nhân mới đến, nàng ở Mai quán đứng ngồi không yên, suy nghĩ bậy bạ, thậm chí nghĩ rằng chút nữa hắn đến Kính hồ sẽ vào thẳng Trúc quán. Nàng rất sợ, cứ đứng trước cửa ngây ngốc chờ đợi.
Nàng vịn cánh tay hắn, bước lên cầu, lúc ngang qua cửa Trúc quán, tim nàng như bị xách lên cổ họng. Nhưng hắn dường như vốn không biết bên trong có người mới đến, nhẹ nhàng cùng nàng bước vào Mai quán. Mộ Dung Tuyết thở phào nhẹ nhõm, nhưng lòng vẫn nặng nề, không thể nào thoải mái được.
Thức ăn được bày ra, ánh mắt Gia Luật Ngạn lộ vẻ vui thích. Trái cây ướp đá màu sắc rực rỡ là thứ thu hút hắn nhất trong ngày hạ nóng bức này, hương thơm kỳ dị đặc biệt đó lưu lại cảm giác ngọt ngào rất lâu trong miệng, khiến người ta thoải mái tinh thần.
“Sao nàng không ăn?” Hắn xăm một miếng dưa hấu đặt vào miệng nàng.
“Hương thảo lan chỉ có một cây thôi, để dành cho phu quân từ từ ăn.” Hương thảo lan nhập từ hải ngoại này là thứ có tiền cũng khó mua được, một cây duy nhất này nàng xem như châu báu, chỉ để làm được thức ăn khiến hắn vừa lòng.
Hắn lại xăm một miếng Thơm đặt vào miệng nàng, nói: “Dùng hết thì lại mua là được rồi.”
Nàng tâm sự trùng trùng, ăn không thấy ngon, cuối cùng không nhịn được nói: “Phu quân, hôm nay Thành Hi vương có tặng lễ vật.”
Hắn không hề ngước mắt, nhàn nhạt nói: “Ồ, mỹ nhân Nam Chiếu phải không?”
“Phu quân biết rồi sao?”
“Đương nhiên.” Hắn cười cười, bộ dạng không hề để tâm.
Lòng Mộ Dung Tuyết nhẹ đi nhiều, một lúc sau lại nói: “Thiếp an bài cho cô ta ở Trúc quán rồi.”
“Ừ.” Hắn vẫn không có phản ứng gì, giống như nàng vừa an bài cho một con chim.
Nhưng theo hiểu biết của Mộ Dung Tuyết về hắn, xưa nay hắn là người vui buồn hay tức giận đều không lộ ra mặt, bây giờ sắc mặt nhàn nhạt, nhưng rốt cuộc trong lòng nghĩ thế nào nàng vốn không chắc chắn. Có khi nào sau khi ăn cơm xong hắn sẽ đến Trúc quán xem thử, thậm chí ngủ lại đó không?
Vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, nàng cảm thấy tim như bị người ta chém một đao, đau đến run rẩy.
“Nàng làm sao vậy? Lạnh à?”
Gia Luật Ngạn thấy sắc mặt nàng tái nhợt, lại hơi run rẩy, liền nắm lấy tay nàng, bàn tay cũng lạnh băng.
“Ăn nhiều thịt vào, nàng ốm quá.”
Nàng bỗng lại nghĩ đến mỹ nhân Nam Chiếu kia, làn da ngăm đen của nàng ta trông thật đầy đặn khỏe mạnh.






Nhảy Hồ
Ăn cơm xong, Gia Luật Ngạn nắm tay Mộ Dung Tuyết chậm rãi tản bộ dọc theo lan can bên hồ.
Đêm mùa hạ gió bên hồ mát rượi, ánh trăng ánh sao quấn quít với bóng nước, rõ ràng là cảnh đẹp giờ lành, hoa tiền nguyệt hạ hoa hảo nguyệt viên[1'>, nhưng lòng Mộ Dung Tuyết lại nặng nề không cảm nhận được chút niềm vui nào.
[1. Ý nói: việc con trai và con gái rủ nhau đi ngắm trăng xem hoa tỏ tình với nhau.'>
Vào lúc này, trong Trúc quán truyền ra một tiếng ca du dương động lòng.
Gia Luật Ngạn véo má nàng, như cười như không nhưng không đáp. Mộ Dung Tuyết bĩu môi, hậm hực không vui trở về Mai quán.
Cũng may, đêm nay Gia Luật Ngạn không có ý đến Trúc quán xem thử mà ngủ lại ở Mai quán.
Mộ Dung Tuyết tâm trạng không tốt, biểu hiện trên giường không nghĩ cũng biết, nàng giả chết như một con gấu ngủ đông.
Gia Luật Ngạn vừa giận vừa buồn cười, hắn véo má nàng, cù vào nách nàng, thấy nàng thật sự không có hứng thú hắn cũng không ép buộc, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Nằm bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết nửa hạnh phúc nửa chua xó