Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2421 lượt.
g, cuối cùng là nói về những chuyện vui trong ký túc. Nói đến đây, hai anh chàng có vẻ thích thú, Tống Thư Ngu nhướng nhướng mày, rất có ý khích lệ.
Trần Uyển thấy Ninh Tiểu Nhã cứ nói mãi, sợ ngay cả những chuyện linh tinh của họ trong ký túc cũng bị bê lên nói hết, trong lòng hơi lo lắng, liền đá chân dưới bàn, đúng lúc Hà Tâm Mi cũng đá tới, hai người đau đến mức nghiến răng nghiến lợi. Cô vội tránh ra rồi lại đá thêm một cú thật đau nữa, nhưng lần này trúng ngay chân Tần Hạo.
Tần Hạo tưởng cô cố ý trút giận, nên mặc dù bị đá rất đau nhưng trong lòng vẫn có chút vui mừng: thì ra vẻ thờ ơ của cô đối với anh chính là sự hiếu thắng. Anh cười tít mắt, gắp mấy miếng lươn trong nồi lẩu bỏ vào bát cô, còn niềm nở ra mặt: “Cái này bổ, ăn lươn trước dịp Thanh minh là tốt nhất”.
Lúc Trần Uyển đá trúng chân anh thì hoảng hốt thu chân phải, cẩn thận khép hai chân lại. Ai ngờ anh ma mãnh, chân trái anh liều cọ vào chân cô hai cái, cô bực bội dịch ghế sang phía Hà Tâm Mi trừng mắt tức giận. Nhiệt độ nồi lẩu cao, cô lại vừa ăn ớt, gò má ửng đỏ như hoa đào, môi như nụ anh đào chúm chím, càng làm tôn lên đôi mắt lấp lánh, lạnh lùng. Nhưng Tần Hạo cảm thấy lúc cô tức giận trông thật dễ thương.
Trần Uyển bị anh nhìn ngây dại, ngượng đến chín mặt, lầm bầm chửi: “Mất nết, vô giáo dục”.
“Cậu đá tớ làm gì? Xương cứng ngắc, làm tớ đau quá”, Hà Tâm Mi xoa chân dưới bàn.
“Không ngờ đá trúng cậu, muốn đá Ninh Tiểu Nhã kìa.”
“Đồ chết tiệt ấy, về phòng sẽ xử lý”, Hà Tâm Mi ngước mắt nhìn sang phía đối diện, “Nhiệt tình quá độ, quên hết mọi thứ rồi đó”.
Trần Uyển cố gắng bỏ qua sự hiện diện lớn mạnh ở bên phải mình, thờ ơ nhìn sang đối diện: “Tiểu Nhã còn nói là đói, thế mà chẳng thấy đụng đũa gì cả”.
“Ha ha, cậu ấy bây giờ đâu cần lo đến cái bụng? Người đàn ông ngưỡng mộ trong lòng đang ở ngay trước mặt, cái ham muốn ăn uống đâu còn nữa, mà phải chăm chút làm thục nữ - trích dẫn danh ngôn của Ninh Tiểu Nhã. Cay quá, trời ơi, ngày mai lại mọc thêm mấy cái mụn nữa cho coi”, Hà Tâm Mi lạnh lùng nói, vừa nghe Ninh Tiểu Nhã hỏi Tống Thư Ngu về những trường đại học nổi tiếng ở Anh vừa thầm chế giễu.
“Khiếp quá, tốt nghiệp xong đi Anh. Ngày trước ai nói là tốt nghiệp xong sẽ lấy chồng ngay?”, Hà Tâm Mi nhắc Ninh Tiểu Nhã.
“Vẫn còn mấy năm nữa mới tốt nghiệp, ai biết tương lai ra sao? Lý tưởng của tớ còn nhiều lắm.” Ánh mắt cảnh cáo của Ninh Tiểu Nhã quét sang Hà Tâm Mi: lại dám vạch rõ nội tình của tớ ra... Sau đó tiếp tục nở nụ cười như hoa về phía Tống Thư Ngu, “Thầy Tống, em luôn cho rằng Anh quốc là nước sương mù, mưa lâm thâm ảm đạm. Nghe thầy vừa nói thì em cũng muốn đi, nếu như có ngày trở thành bạn học của thầy thì quá tuyệt. Thầy kể thêm mấy chuyện vui khi còn đi học được không?”.
Hà Tâm Mi làm vẻ mặt rùng mình, Tống Thư Ngu nhìn thấy mỉm cười, tiếp tục nói hết sức đĩnh đạc.
“Có đam mê theo đuổi là tốt”, lần này Trần Uyển giúp Ninh Tiểu Nhã, “Đến mức tranh giành không?”. Tống Thư Ngu quả có tài ăn nói, ngay cả cô nghe cũng thấy hào hứng.
“Ừ, theo đuổi. Theo đuổi thằng đàn ông hèn hạ mới đúng. Tôi cảm thấy họ rất hợp nhau, đều khéo giả bộ. Tiểu Nhã háo sắc mà làm ra vẻ ngây thơ, ông Tống là thằng đàn ông hèn hạ mà tỏ ra cao quý”, Hà Tâm Mi dừng đũa đang khuấy trong bát, lẩm bẩm nói tiếp: “Lúc này có cái gì mà cậu ấy không thể nói ra, tay chống cằm, cố ngẩng cao bốn mươi lăm độ, hai mắt đầy tôn kính. Nếu là phim hoạt hình thì xung quanh nhất định sẽ vẽ thêm những bong bóng hồng, nếu là phim Hàn Quốc thì vừa đánh mắt quyến rũ vừa gọi thắm thiết: Oppa!”.
Trần Uyển cười khì khì rồi che mặt ho một chặp, hai mắt nhòe nhoẹt nước nhìn trách Hà Tâm Mi.
Cô bị sặc ớt, cay nồng, nước mắt giàn giụa. Nghe người bên cạnh nói “Uống chút nước”, cô không để ý nhiều, ghé miệng vào cốc uống ừng ực, ngẩng đầu lên mới biết là vừa uống cốc nước trên tay Tần Hạo. Cô vội né tránh vẻ mặt căng thẳng của anh, sau cơn ho của cô, trong mắt anh mới ánh lên vẻ thư thái. Cô ngượng ngùng, giải thích với mọi người: “Bị sặc”. Nhớ lại vừa rồi mình uống cốc nước trên tay anh... quái quỷ thật! Hôm nay sao cô lại xuất hiện ở đây chứ?
“Không thích ăn ớt thì nói trước, đổi lẩu uyên ương là được. Lau miệng đi”, nói rồi đưa khăn giấy.
Trần Uyển gắng sức từ chối, muốn trừng mắt với anh, quen biết lắm hay sao? Sao lại nói chuyện bằng giọng điệu như thế? Hà Tâm Mi bên trái tò mò hỏi: “Lúc mới vào cửa cảm thấy tướng mạo cũng được, không như cái tên bỉ ổi kia, chỉ có điều khóe mắt hơi hếch, trong sách tướng số nói đó là mệnh phạm đào hoa. Cậu quen anh ta à?”
“Không quen”, Trần Uyển ruột gan rối bời, cái tên Tần Hạo kiêu ngạo, ngang ngạnh trong mắt cô đột nhiên hôm nay phá vỡ hình tượng, tỏ ra vô cùng ân cần. Cô thật sự không thích ứng kịp, lẽ nào tính cách thay đổi như trong truyền thuyết? Cô đổi đề tài nói với Hà Tâm Mi: “Ăn nhanh đi, bảy giờ ba mươi tớ còn phải đi gia sư”.
“Chẳng phải là hoa khôi của trường, thế mà cũng có người không quen biết thương hoa tiếc ngọc.” Hà Tâm Mi tỉu nghỉu than vãn, lén nhìn đôi mắt cười