XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342426

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.

của Tần Hạo ở phía đối diện. Chột dạ, cô ấy cũng cười đáp lại, sau đó lấy khuỷu tay thúc thúc Trần Uyển: “Ê, người ta đưa đồ cho cậu kìa”.
Trần Uyển nhìn theo ánh mắt của Hà Tâm Mi, Tần Hạo vừa lau một cái bát mới để trước mặt cô. Nụ cười của cô bỗng chốc ngưng lại trên gương mặt, “Không cần. Ăn bát của mình ngon hơn”.
Từ khi bước vào cửa bị cô coi như không khí anh cũng đành chấp nhận, nhưng sự chăm sóc ân cần của anh liên tục bị cự tuyệt. Có khi nào anh phục vụ người khác như thế này cơ chứ? Trong lòng Tần Hạo cơn tức giận như muốn bùng nổ, nhưng anh hít vào một hơi để cố nén lại, chỉ lấy ánh mắt quét qua cô, hận không thể chia cô làm hai phần. Đang nghĩ nên nói điều gì thì cô nàng có vòng ngực khủng bên cạnh Trần Uyển đã đứng dậy, cười đón lấy cái bát, còn nói: “Cảm ơn, vừa rồi còn nói lẩu không ngon, nóng quá nên không ăn nhanh được”.






Thế giới ở ngoài hay trong xe thì cũng chỉ là một, nhưng tại sao từ cửa xe nhìn ra, tất cả cảnh vật lại như hư ảo? Những ánh đèn đường mờ mờ ảo ảo và dòng xe tấp nập, tất cả đều bị kéo dài lại phía sau giữa bóng đêm huyền hoặc.
Trần Uyển cũng tự cảm thấy sự việc rất không chân thực là mình đang có mặt ở trong xe.
Lúc rời khỏi quán lẩu cô cáo từ xin đi trước để về ký túc xá lấy xe đạp, đi được nửa đường thì có một chiếc xe vọt qua và dừng lại ngay trước mặt. Cho dù người ngồi trong xe không bước xuống, cô cũng có thể biết chủ nhân của nó là ai, những chiếc xe không có thẻ thông hành thì không được phép vào trường, còn ai có thể coi người gác cổng là không khí vậy chứ?
Màn đêm vừa buông, cũng là lúc mọi người tản bộ, tuyến đường chính trong trường có rất nhiều người qua lại. Hoặc có thể vì cô là Trần Uyển của lớp Tài chính, hoặc là do anh lái xe quá mực huênh hoang nên những ánh mắt dò xét đã coi cô là tiêu điểm để thăm dò. Cô thầm than thở giữ vững tinh thần, mở cánh cửa sau ra rồi ngồi vào.
“Em ngồi phía sau làm cái gì? Lên ngồi phía trước đây”, Tần Hạo quay nửa người lại nói với cô, mặt vẻ không hài lòng. Thấy cô vẫn không nhúc nhích càng tỏ ra khó chịu, “Em coi anh là tài xế sao?”
Thấy cô không phản ứng, anh yên lặng mấy giây, lại hậm hực nói: “Đằng sau em có cái túi, anh tự tay mua tặng em đó”, rồi nói thêm: “Bỏ đấy mấy ngày rồi, nhìn thấy mà bực mình”.
Trần Uyển quay đầu, giữa tấm kính sau xe và ghế ngồi có để một túi đồ căng phồng, lúc quay mặt lại, nụ cười nhạt đã kìm nén bấy giờ lại hiện diện nơi khóe môi.
Tần Hạo liếc thấy sự chế giễu trong ánh mắt cô, vô cùng lúng túng, “Em mở ra xem đi”.
Cô đã dùng vẻ mặt lạnh tanh để từ chối một cách uyển chuyển, anh quan sát tỉ mỉ thái độ của cô qua gương chiếu hậu, vẻ lạnh lùng ấy đã lan vào tận con tim.
“Nói đi, không nói sao anh biết em thích gì?”, anh phá vỡ bầu không khí yên ắng trong xe.
Trần Uyển thu lại nụ cười, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô thuộc về thế giới bên ngoài, giữa họ không nên có bất cứ điều gì ràng buộc. “Điều tôi thích là anh đừng gây thêm phiền phức cho tôi nữa”, giọng nói lạnh nhạt như kiểu cô không cần quan tâm xem anh có tức giận hay không, “Tôi chẳng có hứng thú gì với những đồ anh mua, với anh cũng thế. Chi bằng anh hỏi tôi giá bao nhiêu như lần trước còn tốt hơn, giá tôi đòi, anh trả không nổi đâu”.
Anh như nén tiếng thở dài, lát sau mới bật cười hai tiếng, sau đó lại im lặng. Trong không gian yên tĩnh dường như mỗi hạt không khí đều tích tụ, dồn nén trong hơi thở nặng nề của anh, Trần Uyển vẫn vờ bình tĩnh, chà ngón tay lên ống quần jean.
Bình thường đường đi chỉ mất nửa giờ, hôm nay thì như đi từ Nam Cực sang Bắc Cực. Đến cổng nhà Tưởng Phán, cô lập tức thở phào, lúc ấy mới phát hiện mình đã kìm nén hơi thở khá lâu rồi, hít thở trở lại cô cảm thấy khoan khoái, thần kinh được thư giãn.
“Không nên lãng phí thêm thời gian của anh nữa, không đáng đâu”, cô cố giữ nụ cười, “Cảm ơn anh đã đưa tôi đi”.
Xuống xe mới đi vài bước, thì có một áp lực từ phía sau ập tới. Cô không cảnh giác nên lảo đảo ngã nhoài về phía sau đánh rầm lên xe. Sau đó Tần Hạo đổ ập lên người cô, nét mặt không chút cảm xúc của anh ngày một gần kề, đến khi hai chóp mũi gần như chạm nhau.
Anh nhờ vào ánh đèn đường để nhìn tường tận cô, vầng trán sáng sủa, sống mũi thẳng, đôi môi cong tuyệt mỹ, cặp mắt đen mở to không giấu nổi sự sợ hãi. Không thể phủ nhận, gương mặt hoàn hảo không tì vết này khiến cơn dục vọng trong anh trỗi dậy, khiến anh hôm nay giống như một tên khốn nạn suy tính hơn thiệt.
“Giờ luống cuống rồi sao? Lúc nãy làm vẻ lạnh nhạt, cao quý với anh sao không luống cuống?” Bàn tay đặt dưới eo cô dù cách làn vải vẫn cảm nhận được sự mềm mại, mịn màng, anh càng ép sát, tự nhiên nhớ tới lần đụng chạm trước ở Đế Cung cũng thế.
Trên gương mặt vừa trắng bệch ra của cô có cả nỗi xấu hổ và giận dữ, cô giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay anh.
“Dù mềm hay rắn em cũng không chịu, anh còn để em lên đầu lên cổ nữa hay sao? Dù em vui hay không, anh cứ làm với em xem em thế nào?” Anh dùng thêm lực, cô không g