The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342422

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2422 lượt.

iãy giụa nữa, lòng đầy căm hận nhìn thẳng vào anh, phẫn uất nhằn từng câu, từng chữ: “Làm đi, ngay tại đây! Anh có gan thì cứ việc!”.
Làn da dưới cổ cô đỏ ửng, khuôn ngực phập phồng, ánh mắt hoảng hốt lúc nãy bị thay hoàn toàn bằng hai ngọn lửa đang hừng hực cháy. Trong chốc lát, anh không cam lòng, buông lỏng cánh tay, thận trọng giữ khoảng cách giữa hai người.
“Chẳng phải anh muốn làm sao? Tôi không sợ thì anh sợ cái gì?”, cô cười mai mỉa, “Anh là người quan trọng, có quyền có thể có tiền, tôi là dân đen lấy gì đối đầu với anh? Anh chỉ cần ngoắc ngoắc đầu ngón tay là tôi phải đội ơn mà bò đến liếm ngón chân anh mới đúng. Anh muốn tôi, tôi phải về nhà làm cao lương mỹ vị để dâng lên anh mới phải. Hiếm khi anh hạ cố mời tôi ăn cơm, ngày mai tôi phải đi chùa cầu nguyện, có bao nhiều người tu mấy đời cũng không thể đón nhận diễm phúc đó... Xí, tôi buồn nôn chết mất!”.
Nói rồi cô đẩy mạnh anh ra, anh lại hoang mang như chẳng biết, chỉ chăm chú vào ánh mắt phẫn nộ của cô, khuôn mặt căng lên tái mét, cơn tức cứ thế tuôn ra. Rất lâu sau anh mới khẽ hỏi: “Đến thế sao? Căm ghét anh đến thế sao?”
“Con người ắt phải biết liêm sỉ.” Cô hít một hơi thật sâu, chờ cho bầu không khí mát mẻ dần dần trấn áp tâm trạng như thường thì mới nói tiếp: “Chúng ta không cùng một loại, xin anh lần sau tự trọng. Còn nữa, anh đừng gọi điện hay tìm cơ hội nữa, tôi không có phúc phần đó đâu”.
Trong đầu anh trống rỗng, sau đó gật gật đầu đã hiểu, nụ cười nhạt mang theo ý khinh miệt, giễu cợt chầm chậm nói: “Đừng cậy vào gương mặt xinh đẹp mà nhe nanh múa vuốt, em không thích đùa, anh còn nhiều trò để chơi đùa nữa đấy”.
“Vậy thì tốt. Chúng ta đã đạt đến nhận thức chung rồi.” Cô kiên quyết bước đi mà không hề lưu luyến. Trái tim Tần Hạo như bị giày xéo thành một hố lớn, cơn gió lạnh vù vù thổi qua, lúc giật mình chợt tỉnh thì bóng cô đã sắp mất hút nơi cổng vào.
“Đợi chút”, anh gọi giật từ đằng sau, mở cửa lấy cái túi rồi bước tới đưa cho cô, “Là điện thoại, sim đã nạp tiền rồi, có thể dùng một thời gian. Em không nhận thì anh cũng không biết vứt nó ở đâu”.
Hai tay cô nắm chặt túi xách của mình, lắc đầu, “Đồ của anh tôi không muốn”.
Anh rút tay lại, nhìn món đồ trong tay mình, tinh thần có chút uể oải, miệng khẽ cười tự giễu, “Thế này thì…”, nói rồi giơ tay ném cái túi vào bóng tối nơi góc đường.
Có phải là trí tưởng tượng quá cao, tại sao cô luôn cảm thấy hình ảnh anh như bị ánh đèn đường kéo dài đến mức cô đơn hiu quạnh, nụ cười tự giễu của anh còn ẩn giấu những điều gì khác nữa? Rõ ràng đây là kết quả cô muốn, nhưng trong lòng lại trống rỗng, điều càng khiến bất ổn trong lòng là cô không biết cái cảm giác hoang mang, trống rỗng ấy đến từ đâu.
Trần Uyển tâm trạng rối bời, tiếng bước chân của Tưởng Tiểu Vi đến gần mới bừng tỉnh, “Chị Tưởng”, cô đứng dậy.
“Ngồi đi, không sao, hôm nay tôi về hơi sớm nên vào xem sao.” Tưởng Tiểu Vi xoa đầu Tưởng Phán, nhìn một lượt nét chữ trong sách bài tập của con gái, hài lòng cười với Trần Uyển: “Giỏi quá, con gái tôi tính cách bướng bỉnh cũng chỉ có cô là dạy bảo được. Ngay cả chữ viết cũng nghiêm chỉnh hơn trước”.
Tưởng Phán ngoảnh mặt làm lơ, chỉ khẽ gật đầu rồi tách bàn tay mẹ ra. Trần Uyển đã nhìn cái cảnh mẹ con xa cách này nhiều rồi, thầm thở dài một tiếng, nói với Tưởng Tiểu Vi: “Phán Phán thông minh lắm, chỉ có điều ham chơi chút thôi”.
Tưởng Tiểu Vi gật đầu, nhìn vào ánh mắt sâu xa khó hiểu của Trần Uyển, thản nhiên nói: “Người con gái đẹp thì có gì hay ho chứ, tính cách kiêu ngạo, nhưng như cô đây thì quả thật là hiếm có”.
Trần Uyển được khen liền đỏ mặt, không biết nên trả lời sao cho phải. Tưởng Tiểu Vi cười nói: “Cô cũng đừng xấu hổ, tướng mạo là do trời sinh, điều quý là lớn lên có tích cách tốt. Trong trường chắc hẳn có không ít chàng trai theo đuổi cô nhỉ!”.
Thấy Trần Uyển đỏ mặt lắc đầu xua tay, Tưởng Tiểu Vi cười cười, nói: “Đó cũng là chuyện bình thường, nếu tôi là đàn ông tôi cũng bị động lòng. Ha ha, không đùa cô nữa, tôi đi lấy cho mọi người điểm tâm tối nhé”.
Cô ta đi rồi, Tưởng Phán mới thoải mái buông thõng hai vai. Trần Uyển cười an ủi, thuận tay chải chải lên mái tóc nó, hỏi: “Sao em không gọi mẹ? Lúc mẹ chưa về thì mắt trông ngóng, tai lắng nghe tiếng cửa mở, khi mẹ về rồi lại phớt lờ đi”.
“Mẹ không thích em”, hàng mi cô bé rủ xuống chớp chớp.
“Ngốc ạ, có người mẹ nào mà lại không yêu con gái mình chứ? Không yêu em sao mẹ lại quan tâm, lo lắng chuyện học hành của em, còn đi làm đồ ăn khuya vì sợ em đói nữa?”, nói như thế, nhưng Trần Uyển cũng chẳng hiểu rõ về mối quan hệ của hai mẹ con họ. Lần đầu tiên Trần Uyển nghe nói Tưởng Phán trước giờ chưa đi cùng mẹ đến các điểm vui chơi giải trí, công viên, thậm chí là siêu thị, nhà ăn, cô đã vô cùng kinh ngạc. Tiếp xúc lâu, cô dần hiểu được cái tính quái gở của Tưởng Phán chỉ là để che giấu sự sợ hãi không được mẹ quan tâm, nếu hai mẹ con họ cứ không hiểu nhau như thế, chỉ lo tính cách Phán Phán sẽ ngày càng xấu đi.
Cô cảm thấy nên tìm cơ hội nào đó để nói chuyện với mẹ Phán