Cô Vợ Trẻ Con Mười Triệu Của Tổng Giám
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2423 lượt.
n khổ nơi kí ức là lại cảm thấy nó giống như những câu chuyện trong tiểu thuyết ngôn tình sướt mướt, sự khác biệt duy nhất là người ta đọc xong thì ném quyển sách sang bên, còn cô ta thì dùng cả một đời hạnh phúc tuổi trẻ để trả giá.
Cha mẹ Tưởng Tiểu Vi chỉ là công nhân của một xưởng nhỏ, bởi hoàn cảnh gia đình nên cô ta không bao giờ để tâm tới chuyện học hành. Từ nhỏ cô ta đã biết mình đẹp, miệng nói lời ngọt ngào, luôn khiến đồng nghiệp của cha mẹ và hàng xóm hết lời khen ngợi. Lớn lên, vẻ xinh đẹp đó càng được nuôi dưỡng thành thứ vũ khí sắc bén. Làm bài tập hay không không quan trọng, sẽ có các bạn nam làm thay, thì bị điểm kém cũng chẳng nề gì, không về nhà cũng không bị cha cầm chổi đánh, cứ tự nhiên là có người mời cô ta ăn uống, chơi bời.
Nhưng tất cả những điều này đều bắt đầu đảo ngược từ khi cô ta yêu một anh chàng cùng khóa.
Đúng, chính là yêu, không phải đơn thuần là thích.
Cô ta vì anh mà kiên trì mỗi tối học bài, chỉ để đến khi tan lớp được nói cùng anh vài câu, nhìn anh một cái, vì anh mà cô ta chấm dứt tất cả các mối quan hệ khác, chú tâm học hành, chỉ nhờ vào việc học hành mới có thể giúp cô ta xích lại gần anh hơn.
Cha mẹ là người chân chất, cả đời làm việc và sống cẩn trọng. Mẹ quỳ xuống khẩn cầu cô ta đi bệnh viện, cha ban đầu thậm chí nói có giết cô ta cũng không thể lấy lại thể diện cho nhà họ Tưởng. Tuy nhiên giai cấp công nhân Trung Quốc luôn có sự kiên nhẫn chịu đựng trước cuộc sống vô vọng, đưa cô ta đến nhà bà con dưới quê ở, nghĩa là họ đã âm thầm chấp nhận sự lựa chọn của cô ta.
Tưởng Tiểu Vi chọn cách đi học để thi lại, sau đó phải xin nghỉ nửa năm vì bệnh tật, cuối cùng cũng như sự ngang bướng truy tìm tình yêu, cô ta thi đậu vào Đại học Đông Bắc. Cô ta không có tiền, không có chỗ dựa, chỉ có tự lực bản thân. Từ năm thứ nhất đại học, cô ta đã đi làm thêm, thỉnh thoảng được mời làm người mẫu, đến khi tốt nghiệp đã mua được nhà, hơn nữa còn tìm được công việc tốt trong ngành Quảng cáo.
“Vậy còn người đàn ông kia?” Cuộc đời thật lắm trái ngang, Trần Uyển quệt gò má lau những giọt nước mắt thương cảm, nhưng nước mắt vẫn cứ trào ra.
Người đàn ông đó… ánh mắt Tưởng Tiểu Vi nhìn xa xăm. Người đàn ông đó sau khi tốt nghiệp đã ở lại Đế Đô, hai năm sau thì lấy được lòng cô gái – người mà anh thầm yêu năm xưa. Thực tế quả rất buồn cười, trước mặt người khác anh như một hình mẫu về sự kiên trì trong tình yêu, nhưng trước mặt cô ta, anh chỉ là kẻ bội tình bạc nghĩa. Cô ta quay sang Trần Uyển, nói: “Người đàn ông ấy từ Đế Đô trở về sống ở Tế Thành. Chưa lấy vợ, tôi chưa lấy chồng. Thỉnh thoảng chúng tôi có gặp nhau, coi nhau là bạn”.
“Sao có thể như thế?”, Trần Uyển nghĩ mãi vẫn không thể hiểu nổi, “Anh ta không biết đến sự tồn tại của Phán Phán sao? Anh ta phải lấy cô, cho cô và Phán Phán một gia đình”.
Trên mặt Tưởng Tiểu Vi ẩn hiện vẻ buồn chán, cô ta nhìn vào ánh mắt Trần Uyển, trong lòng càng có thêm sự đồng cảm và niềm xúc động. Tưởng Tiểu Vi khẽ cười, nói: “Anh ta và tôi cùng tuổi, vẫn chưa đến độ tuổi cần có cuộc sống yên ổn. Đàn ông, bao giờ cũng muốn chơi bời thật đã mới nghĩ tới chuyện gia đình”. Cô ta nói xong thì thở dài, lại nói: “Từ thâm tâm anh ta luôn phủ nhận sự thật về đứa bé, gia thế anh ta lại tốt, chuyện hôn sự tương lai chắc đã được người lớn sắp xếp môn đăng hộ đối. Cho nên tôi cố gắng không cho Phán Phán xuất hiện, nếu như gia đình anh ta phát hiện ra sự tồn tại của Phán Phán thì… Tôi chỉ có thể chờ đợi, tình nguyện chờ đợi một ngày anh ta đón nhận hai mẹ con tôi”.
Trần Uyển lòng đầy căm phẫn, nói: “Chẳng ra sao cả! Lại có con người vô liêm sỉ đến thế sao? Việc gì phải chờ đợi anh ta, cô có công việc tốt, có thể nuôi được bản thân và Phán Phán, hoàn toàn có thể tìm một người đàn ông khác tốt hơn, tìm người thật sự trân trọng cô”.
Tưởng Tiểu Vi dường như bị lôi cuốn vào cảm xúc mãnh liệt của Trần Uyển, trong ánh mắt ẩn chứa tâm trạng giằng xé, nhưng lý trí lại một lần nữa chiến thắng tình cảm, “Tôi yêu anh ấy mười năm rồi, không dễ nói bỏ là bỏ như thế được”.
“Cô…”, Trần Uyển không biết nói sao. Cô chưa có cơ hội nếm trải tình yêu, thứ tình yêu mà thậm chí tất cả những gì dâng hiến đều bị coi khinh nhưng cũng không nề hà gì, căn bản là cô chưa được trải qua. Cô không thể hiểu nổi, nhưng thấy lòng đau nhói, thương cho Tưởng Tiểu Vi xinh đẹp, thương cho cô bé đáng yêu Phán Phán, vì một người đàn ông không trách nhiệm mà rơi vào cuộc sống chờ đợi trong vô vọng.
“Cô nhất định sẽ hiếu kỳ là tại sao tôi lại nói những chuyện này với cô”, Tưởng Tiểu Vi nhấp ngụm cà phê, nói tiếp: “Mấy ngày trước tôi về nhà sớm, có lần thấy cô và một người đàn ông đang đứng giằng co trước cổng nhà”.
Trần Uyển nhớ tới hôm đó, cô cắn môi. Tần Hạo với người đàn ông mà Tưởng Tiểu Vi đã nói kia đúng là một loại: đốn mạt, không có trách nhiệm, đùa cợt cuộc sống. May mà cô đã cự tuyệt Tần Hạo, may mà cô đã rất lý trí, không có bất kỳ ảo tưởng ngây thơ nào với hạng người đó.
“Đừng quá xa nên tôi không nhìn rõ, tôi đoán đó là người đàn ông cao ráo, r