Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2428 lượt.

rần Uyển ruột gan đã rối bời, anh lại dùng khẩu khí gay gắt, nghe như lời châm biếm vô cùng chối tai, thấy mợ nước mắt đầm đìa, trong lòng cô càng thêm lo lắng, một ngọn lửa không kìm được trút xuống anh: “Cậu tôi mấy chục tuổi rồi, ấu trĩ hay không anh cũng không có tư cách để đánh giá!”
“Em…”, Tần Hạo bị đám người chen lấn hơn nửa tiếng đồng hồ, vốn đã chẳng vui vẻ gì, hiếm khi làm chuyện tốt mà ngay cả một từ cảm ơn cũng không nhận được, lại còn bị người ta trách móc, mỉa mai. Mặt anh đanh lại, cằm giật giật, anh bị cô làm cho tức giận đến nỗi không nói được lời nào.
Trần Uyển thấy anh cứng cổ, không chịu lép vế cũng trừng mắt nhìn lại.
Mợ hoàn toàn không biết cái kẻ lạ mặt nói năng không hề giữ kẽ này là ai, lo lắng cho người đàn ông của gia đình nên cũng không bận tâm nhiều, liền quay sang, sốt ruột nói với Trần Uyển: “Cậu con bị cảnh sát bắt đi rồi, chẳng phải Tồn Chính quen biết với người ở Cục Công an sao? Gọi điện về nhờ nó hỏi giúp, xem có thể bảo lãnh cho cậu con ra được không?”.
Trần Uyển nghĩ đi nghĩ lại, cũng chẳng còn cách nào tốt hơn, gật gật đầu nói với mợ: “Vậy mình về trước gọi điện thoại, Tiểu Vũ có lẽ không tìm được mình nên về nhà trước rồi. Mợ, mợ đừng lo lắng quá, cậu con không phạm pháp mà. Tốt nhất là tập hợp những hộ gia đình khác lại để bàn bạc, người đông thì sức mạnh càng lớn”.
Trần Uyển không thèm nhìn Tần Hạo lấy một lần, cứ thế khoác tay mợ đi. Tần Hạo đứng im tại chỗ, đi theo cũng không được mà đứng lại cũng chẳng xong, anh chỉ thầm chửi, sau đó gặng hỏi: “Tên họ Phương đó quen biết nhiều hơn anh sao? Có Bồ Tát hiện diện ngay đây mà em không cần, em có đần không đấy?”.
Trần Uyển nghe thấy thế sững người, bỏ tay mợ ra, bước mấy bước đến gần Tần Hạo, “Vừa rồi anh giúp tôi tìm cậu, cảm ơn anh”.
Anh nắm chặt tay, cười nhạt: “Nghe một từ cảm ơn của em thật khó”.
“Lòng lo lắng nên quên mất việc phải cảm ơn.” Cô cúi xuống, lúc ngẩng đầu lên gương mặt cô thất thần khiến anh lặng người, “Hôm nay cảm ơn anh, lại khiến anh thêm phiền phức, thật xin lỗi”. Nếu không phải lúc ấy hoảng loạn không còn cách nào khác, cô làm sao có thể chấp nhận sự giúp đỡ, chấp nhận thịnh tình của anh? “Anh nói đúng, tôi là một đứa ngu ngốc!”
Tần Hạo lạnh lùng nhìn cô khách sáo cùng nụ cười xa cách. Một khối sương mù dày đặc từ nơi sâu thẳm nhất trong lòng như dâng tràn, không tài nào xua tan được, bên tai vẫn nghe tiếng gào thét cật lực truyền ra từ loa phát thanh: “Mọi người đã vi phạm vào ‘Điều lệ xử phạt quản lý trị an’…”.






Sau này, Trần Uyển đã đọc qua một bài xã luận đăng trên báo, nghĩ tới tình cảnh của những ngày này mà rơi nước mắt.
“Không gì có thể dễ dàng làm xúc động con người, ngoài sự chân thực. Con người có lý tưởng nhưng cũng có ảo tưởng, con người đạt được sự an nhàn nhưng cũng phải trải qua sự sỉ nhục, con người không tin tưởng người khác thì cũng không tin vào chính mình. May mà thời gian giúp chúng ta hiểu được sâu sắc cái quý báu của từ ‘chân’ – chân thực, chân tình, chân lý – nó giúp chúng ta rời xa những ảo tưởng viển vông, phân biệt rõ sự giả dối và lừa gạt. Cho dù, ‘chân thực’ có khiến người ta lúng túng, nhưng một dân tộc dám nhìn thẳng vào sự chân thực là một dân tộc đã trưởng thành, một quần thể dám nhìn vào sự chân thực là một quần thể mạnh mẽ.”
Đám đông đã vây lấy nhằm giải cứu cho cậu và mấy người bị bắt nhưng không đủ sức kháng cự với vũ khí của cảnh sát và sự tấn công của máy xịt nước. Đứng trước cửa quán có thể nhìn thấy những người ở con đường phía trước, phẫn nộ và bất lực, đối diện với sự lạnh lùng và cao ngạo, họ chỉ có thể kìm nén đến cực điểm đưa mắt nhìn, chiếc loa với công suất lớn lặp lại bài ca chính sách di dời. Muốn tiến bộ thì phải hi sinh, nhưng có những người mãi mãi chẳng thể nhận thức được nỗi đau đớn của kẻ làm vật hiến tế.
Khi Phương Tồn Chính vội vội vàng vàng từ trấn Thành Quan về thì vừa đúng lúc nhóm người đã tản bớt.
Trần Uyển hỏi: “Sao mà nhanh thế?”
Bàn tay rắn chắc truyền lại hơi ấm khiến trái tim cô nóng bừng, anh ta áp chặt bàn tay vào má cô như an ủi, lúc sau mới bịn rịn buông ra. Cô nắm lấy tay Phương Tồn Chính, anh ta nhìn sang, ánh mắt tựa hoa lửa, sau đó khẽ cười như kẻ ngốc.
Cô buông tay anh ta ra, xẵng giọng: “Cười gì, nhìn đường phía trước đi kìa”, nói rồi đỏ mặt, lúng túng nhìn ra cửa sổ bên phải.
Nơi tạm giam có quy định thời gian thăm thân nhân, cũng không thể tùy ý gửi thức ăn vào. Nếu không có mối quan hệ và sự thu xếp của Phương Tồn Chính, thì theo quy định cũng phải bốn, năm ngày nữa mới được vào thăm cậu. Cậu vẫn khỏe, thần sắc rất điềm tĩnh, chỉ là nghiện thuốc lá nên có vẻ uể oải. Cậu dặn dò Trần Uyển buổi tối phải khóa kĩ cửa nhà, quán xá cứ nghỉ bán vài hôm, đừng để mợ quá mệt nhọc.
Lúc đi ra thì trời đã tối, từ xa nhìn bức tường ở trại tạm giam xám xịt, tối tăm, xấu xí vô cùng. “Yên tâm rồi chứ?”, Phương Tồn Chính nhìn cô cười gượng, rồi tiếp, “Đợi mấy ngày cho tình hình yên ổn, tôi sẽ tìm người bảo lãnh c


Duck hunt