Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342431
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2431 lượt.
ất đẹp trai. Là bạn trai cô?” Cô ta nhìn quá rõ! Cô ta quá hiểu con người Tần Hạo! Tiểu Ngũ mặc dù không phải là người cô ta yêu nhưng là kẻ mang lại lợi ích cho cô ta. Còn Trần Uyển quá đẹp, như một đóa hoa mà bất kỳ người đàn ông nào cũng muốn hái, nên cô ta phải đề phòng, phải bảo vệ sự yên ấm đủ đầy của cuộc sống hai mẹ con.
“Không phải”, Trần Uyển lắc đầu chắc chắn.
“Cô đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì cả. Chỉ là tôi thấy chúng ta rất hợp nhau, Phán Phán cũng rất thích cô, cho nên mới hỏi hơi nhiều một chút. Những người phụ nữ chúng ta phải học cách tự bảo vệ mình, tôi chính là một cuốn tài liệu phản diện về người không biết bảo vệ bản thân. Gặp người đàn ông đẹp trai và có gia thế thì nhất định phải lưu tâm, đừng để bị mắc lừa.” Cô gái ngốc ạ, dù gặp bất cứ ai cũng phải cảnh giác, trong thế giới này chẳng sự giúp đỡ nào lại vô duyên vô cớ cả.
“Tôi hiểu”, Trần Uyển như gặp được người hiểu mình, “Cậu mợ lo cho tôi ăn học không phải là chuyện dễ, tôi không có cách nào khác, chỉ hi vọng bốn năm này qua thật mau, rồi tìm một công việc tốt. Tương lai sau này có thể giống như chị Tưởng đây, nhưng có được một nửa khả năng của chị cũng là quá đủ rồi”.
“Cô gái ngốc ạ, tôi có khả năng gì chứ”, Tưởng Tiểu Vi hờ hững cười, ánh mắt hướng về mấy chàng trai cô gái vừa bước vào nhà hàng, rồi nói: “Xin lỗi, gặp người quen, tôi qua đó một chút rồi quay lại ngay”.
Trong đám người quen của Tưởng Tiểu Vi có một người mà Trần Uyển cũng biết – con trai Phó thị trưởng Giang, Giang Lỗi. Tưởng Tiểu vi hình như có nhắc đến cô nên mấy người kia quay ra nhìn.
Trần Uyển ngồi thẳng lưng, thầm mong họ đừng lại đây ngồi chung. Cô lại thấy buồn cười: Vốn là ánh đèn lù mù, nhìn không rõ. Hơn nữa, lần đó vì chuyện tại quán bar mà phải gặp Phương Tồn Chính ở bệnh viện, tay Giang Lỗi đó hình như cũng không mấy ấn tượng với cô. Mà cứ cho anh ta nhớ ra cô là con gái của Trần Hải Hành thì cũng sao chứ? Bao năm trôi qua, cô đã không còn là cô gái sợ hãi, đáng thương như xưa nữa. Cái chết của cha vẫn còn mờ ảo, người thật sự muốn đối diện, mở miệng chất vấn chính là cô.
Tưởng Tiểu Vi quay lại ngồi xuống, giải thích với cô: “Làm công việc của chúng tôi, quen biết nhiều, xã giao cũng phiền toái. Đều là những nhân vật không thể đắc tội, hai người vừa rồi, một người là công tử của Phó thị trưởng Giang, một người là công tử nhà Tỉnh trưởng Hồng. Nếu chỉ là công tử con nhà quyền quý thì cũng đơn giản, đằng này Hồng Kiến Học còn là ông chủ đứng đằng sau Công ty Bất động sản Hằng Vũ, là khách hàng lớn của công ty quảng cáo chúng tôi nên tôi không dám đắc tội”.
Trần Uyển nghe nhắc đến Công ty Bất động sản Hằng Vũ, trong lòng dao động, nhớ đến chuyện di dời con hẻm Chu Tước. Liếc nhìn qua mấy người đang ngồi ở bàn đó, ngoài Giang Lỗi ra còn có một người mặt trắng như ngọc, đeo kính gọng vàng, người đó cũng đang nhìn về hướng này, hai ánh mắt gặp nhau, Trần Uyển vội quay đầu tránh né. Nghe Tưởng Tiểu Vi nói với giọng coi thường: “Mấy công tử thiếu gia này, nếu không phải vì quan hệ của cha mẹ thì liệu có cái bản lĩnh này không? Mấy năm trước có ai biết Công ty Bất động sản Hằng Vũ là gì? Chẳng phải là công ty cưỡng chế di dời nhà dân ở đường Thượng Hải đó sao? Bỏ ra một nghìn để xây dựng phòng ốc rồi bán với giá lớn hơn cả chục lần, được một món lời kếch xù. Bọn chúng được hưởng phúc, còn những gia đình có người chết ở con đường Thượng Hải thì tính sao đây?”.
Trần Uyển ngồi nghe, tay khẽ run. Cô giữ bình tĩnh đặt ly cà phê vào đĩa nhưng vẫn có chút cà phê bị lắc ra ngoài. Cô định thần giả vờ hỏi Tưởng Tiểu Vi: “Thấy họ chuyện trò vui vẻ, có lẽ mối quan hệ rất thân”.
“Đương nhiên rồi, quan hệ rất mật thiết, có người cha tốt lo về các vụ kiến thiết trong thành phố thì có gì là không làm được? Giang thiếu gia lo chuyện phá bỏ, Hồng công tử lo kiến thiết, đang ngồi chia chác. Nhưng những việc này chẳng liên quan gì đến dân đen chúng ta”.
Công cuộc phá bỏ con hẻm Chu Tước bắt đầu có tin đồn từ năm ngoái rồi dần dần chìm xuống sau trận hỏa hoạn, mãi tới gần Tết vì có sự nhúng tay của Công ty Hằng Vũ, công cuộc di dời mới chính thức được triển khai.
Mấy năm nay thành phố Tế Thành phát triển vô cùng mạnh mẽ, các nhà ở tái định cư ven thành phố căn bản là không đủ cho các hộ di dời, phí bồi thường quá thấp, với điều kiện kinh tế của cư dân hẻm Chu Tước, nếu muốn mua một căn hộ ở nội thành thì chỉ có nước cả nhà phải đi vay mượn.
Cư dân hẻm Chu Tước đa phần là dân sống lâu năm và là công nhân nhà máy, vốn sống trong những căn hộ tồi tàn, sơ sài, cũng có vài gia đình hai vợ chồng phải cùng ra ngoài buôn bán mới có thể nuôi sống cả nhà. Nhưng có chỗ che đầu rồi thì lại phải đối diện với chuyện ăn uống, chẳng khác gì đã rét vì tuyết lại giá vì sương. Cho nên cuộc sống người dân Chu Tước luôn luôn kham khổ, họ lựa chọn cách kéo dài thời gian di dời với công ty bất động sản.
Trung tuần tháng Tư, thành phố tiến hành cuộc vận đông: “Công cuộc kiến thiết thành phố l