Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342425

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2425 lượt.

à xu hướng tất yếu, phải hi sinh một bộ phận nhỏ lợi ích của người dân là điều khó tránh khỏi”, theo đó mỗi hộ dân ở con đường phía tây hẻm Chu Tước đều nhận được thông báo di dời, phải hoàn tất việc di dời trước ngày mùng Một tháng Năm.
Kết quả của chỉ thị hành chính mang tính ép buộc này là tất cả cư dân ở con đường phía tây đã tập hợp nhau lại, gây nên cuộc đối đầu với cảnh sát kịch liệt nhất từ trước đến nay ở Tế Thành.
Hôm nay Tần Hạo đến hiện trường để đánh giá chính xác về tâm trạng nôn nóng của người dân. Thủ đoạn tàn nhẫn của Hồng Kiến Học anh cũng từng biết đến, vấn đề diện tích xây dựng và phí bồi thường di dời không được thông qua cả hai bên, nay chỉ có một tờ giấy thông báo do một bên quyết định, không xảy ra náo loạn mới lạ. Anh không phải là người chuộng nghĩa khí hay có tâm địa bành trướng, tất cả đều xuất phát từ lợi ích cá nhân, anh luôn muốn cái tên tiểu tử kia độc ác hơn nữa, sớm dọn sạch con đường phía tây kia đi, như vậy ở con đường phía đông này anh mới có thể đục nước béo cò.
Trần Uyển không hiểu anh theo phía sau làm gì, trong lòng chỉ để tâm đến chuyện gia đình, bước đi nhanh như bay. Anh vẫn bám theo phía sau, cô đã lách qua mấy ngả đường mà vẫn không cắt đuôi được anh.
Từ xa xa đã nghe tiếng huyên náo ở con đường phía trước, Trần Uyển vội chạy nhanh đến, thấy cửa quán nhà mình bị khóa bởi một cái khóa đồng to, nghĩ là mợ và Tiểu Vũ đã đi tìm cậu rồi. Cô tiếp tục chạy về phía trước, tiếng người càng ngày càng huyên náo. Trần Uyển lo lắng tim đập thình thịch, lo lắng đã xảy ra chuyện gì ở phía trước.
Đa số người dân hẻm Chu Tước rất lý trí, ngồi yên giữ khoảng cách giữa hai bên mấy mét, nhưng cũng có mấy phần tử làm loạn ném đá vào cảnh sát. Vì thế cảnh sát dùng cui xông vào đám người để bắt giữ, người dân vung tay chống cự. Cục diện ngày càng náo loạn, trong những lời mắng chửi, nguyền rủa có cả nỗi tức giận, thêm vào đó là tiếng chó sủa inh tai nhức óc.
Trần Uyển không nhìn thấy cậu mợ đâu, trước mắt đều là những người đang bị kích động, cô lo lắng, chen vào đám người. Tần Hạo thấy cục diện có vẻ dần dần không kiểm soát nổi, đâu thể dễ dàng để cô chen vào đó được, một bàn tay nắm lấy khuỷu tay cô kéo ra. Trần Uyển liều mình giằng co, tay đánh chân đá, “Tránh mau, anh buông tay ra!”. Cô vung tay loạn xạ, nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng tức giận, anh điên tiết kéo cô vào dưới một mái hiên, gầm gừ: “Muốn chết hả? Người đông như thế, lúc loạn lên thì sẽ giẫm đạp đến chết đấy!”
Trước giờ chưa từng thấy anh vẻ mặt dữ tợn và ngữ khí tàn nhẫn như vậy, Trần Uyển sững người, “Cậu tôi…”, lời nói như bị nghẹn lại, Tần Hạo mềm lòng, một người bình thường nhe nanh múa vuốt như cô nhưng khi gặp chuyện thì cũng chỉ biết khóc mà thôi, vẫn chỉ là một đứa trẻ. Anh nhỏ nhẹ nói: “Mọi thứ đang hỗn loạn, em cứ thế đi vào là có thể tìm được người à? Em ngoan ngoãn đứng đây, anh đi tìm”.
Anh cũng không biết tại sao mình lại dễ kích động đến thế, lời nói vừa dứt lại nhớ đến câu nói “rác rưởi” của cô, bất giác nghiến chặt răng. Thấy cô ngập ngừng gật gật đầu, ánh mắt nhìn mình đầy bất lực, anh thầm mắng một tiếng rồi quay người tiến vào đám người kia.
Sức người quá nhỏ bé so với cơ quan nhà nước, sự chênh lệch mạnh yếu quá rõ, đám đông vây chặt vị trí trung tâm sau một hồi xung đột kịch liệt đã dần bình tĩnh lại, những tiếng gào thét đầy phẫn nộ và tiếng sủa của chó nghiệp vụ yếu dần, chỉ còn tiếng còi cảnh sát vang lên. Trần Uyển đứng sau đám người cuối cùng cũng phát hiện ra mợ, vội vàng chạy đến kéo mợ vào mái hiên, “Tiểu Vũ đâu? Cả cậu nữa?”.
“Tiểu Vũ và mợ cùng đi tìm cậu, bị lạc rồi. Cậu con…”, mợ vốn yếu đuối, cả đời chưa trải qua những chuyện thế này bao giờ, vẻ mặt thẫn thờ, nói trong nước mắt: “Cậu con bị bắt rồi, bị bắt cùng mấy người nữa”.
Lúc này Tần Hạo cũng chán nản bước tới, “Bắt chín người cầm đầu, cậu em cũng có trong đó”.
“Nói với ông ấy bao nhiêu lần là đừng dính líu đến chuyện của người ta, ông ấy không biết đã bị trúng cửa tà nào, nói cái gì mà anh em ruột thịt, môi hở răng lạnh, phá hủy phía tây xong thế nào cũng tới lượt bên mình, từ mùa đông đã bắt đầu cùng người dân phía tây đi khắp nơi để khiếu tố. Mợ chỉ nói mấy câu mà cậu con đã bảo mợ là đàn bà chẳng hiểu gì. Chẳng phải lúc nào mợ cũng vì ông ấy, vì gia đình này mà lo lắng sao?”, mợ kêu than, “Ông ấy nói chỉ là đi khiếu tố, chỉ là dẫn theo người đến ngồi để bày tỏ phản đối, ai ngờ lại xảy ra chuyện như hôm nay”.
“Ấu trĩ!”, Tần Hạo đứng bên cạnh lớn tiếng nói, “Sự việc thế này không bắt mấy người để răn đe thì những người ở đây đến khi nào mới chịu di dời? Ngồi im kháng nghị, tìm mấy người mặc thường phục đi vào hét mấy câu khẩu hiệu, ném vài hòn gạch là có thể mượn cớ bắt người rồi, đó là cơ sở pháp lý, những hoạt động công vụ ấy đều hết sức bình thường. Cô muốn ngồi cũng không thể ngồi yên được. Người cần bắt thì đã được xác định từ lâu rồi, cậu em tự dưng lại đi khiếu tố để làm gì? Tự đưa đầu vào lỗ châu mai sao?”
“Cần anh nói những điều này à? Việc của nhà tôi cần tới anh lo sao?”, T