Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2434 lượt.

r>Trần Uyển thấy có nhắc đến mình, tay cầm đôi đũa bạc ngừng lại. Cô rất ít khi dùng cơm xã giao, không biết trong trường hợp này nên nói sao mới phải, chỉ cười cười. Trong mắt Hồng Kiến Học, những người con gái khác bị cánh đàn ông chòng ghẹo cười cợt, lẳng lơ hay tức giận mắng chửi hoàn toàn không giống với vẻ điềm tĩnh im lặng của cô chút nào.
Trong bữa tiệc có nhắc tới bản tin hôm qua, tối qua trên ti vi có chiếu đến con hẻm Chu Tước, nhưng chỉ là lướt qua mà thôi, tin tức ấy được người dân truyền tai rất nhiều. “Đúng là người dân không dọa cho sợ hãi thì không ngoan ngoãn, hôm qua bắt mấy người, hôm nay đã có mười mấy hộ ngoan ngoãn đến kí hợp đồng”, dưới nụ cười điềm tĩnh của Hồng Kiến Học là vẻ vô cùng đắc ý, “Trong cuộc họp thành phố đã nói, ai gây khó dễ cho Chính phủ thì Chính phủ sẽ làm khó lại. Đến ký hợp đồng cũng coi như họ biết thức thời”.
Những người khác cứ thế phụ họa theo, có người nói hôm qua nhìn cảnh mọi người bát nháo thấy hả lòng hả dạ, hoàn toàn không biết nỗi đau của những người trong cuộc.
Miếng vi cá trong miệng Trần Uyển như nghẹn cứng nơi cổ họng, hương thơm vừa nãy giờ như hóa thành mùi tanh của máu, thật buồn nôn, khó nuốt. Đặt lại chén súp trên tay, cô khẽ hỏi Hồng Kiến Học: “Như vậy tương lai những người đó sẽ ở đâu?”.
Hồng Kiến Học ngạc nhiên nhìn cô rồi bật cười nói: “Trong nội thành có nhiều nhà ở thương mại, khi đã bồi thường tiền rồi họ sống ở đâu không phải là vấn đề chúng tôi cần lo nghĩ. Vivian chỉ nói cô học hành giỏi giang chứ không nói cô có trái tim yếu mềm. Cô học Kinh tế à, nên biết về nền kinh tế thị trường để thích ứng với nhu cầu phát triển của kinh tế hàng hóa, quy luật là lợi ích cục bộ nên nhường bước trước lợi ích tổng thể”.
Trần Uyển trong lòng cười nhạt, cô thật muốn biết cái tổng thể trong lợi ích tổng thể đó là chỉ bộ phận nào.
Hồng Kiến Học không thấy thích thú khi thảo luận với cô về vấn đề này, nên đánh trống lảng, hỏi về chuyện học hành của Trần Uyển. Trần Uyển trả lời đúng mực, Hồng Kiến Học hào hứng hỏi cô đã từng nghĩ là sẽ đến Hằng Vũ để thực tập, Trần Uyển cười nói: “Tôi mới năm nhất, còn ba năm nữa mới tốt nghiệp”.
Hồng Kiến Học cuối cùng gợi hứng thú cho cô, cảm thấy phấn chấn, liền rút danh thiếp ra đưa, “Trước khi tốt nghiệp mà tiếp xúc với xã hội thì chỉ có lợi chứ không có hại, nếu có thời gian cứ đến công ty kiếm tôi, tìm hiểu một chút về hoạt động và chức năng trong công việc sau này rất có lợi cho cô.”
Trần Uyển né tránh ngón tay của Hồng Kiến Học, cầm lấy danh thiếp rồi cho vào túi, sau đó lấy điện thoại đang đổ chuông liên hồi ra, cười với hắn, “Tôi ra ngoài nghe điện thoại”.
Ra ngoài đóng cửa lại, cô không kìm được thở hắt ra một hơi.
Hôm nay được Hồng Kiến Học mời nên cô có sự phòng bị tâm lý, trước khi đến đây đã nhờ Hà Tâm Mi cứ một tiếng đồng hồ lại gọi cho cô một cuộc diện thoại, như vậy giả dụ có tình huống nào xảy ra thì cũng nhân cơ hội mà thoát thân. Thực ra mới ngồi cũng không được bao lâu, chỉ là như ngồi trên đống lửa, không thể nào kiên nhẫn hơn nữa. “Cuối cùng cũng gọi tới, tớ sợ cậu đã quên béng mất rồi”, cô không ngừng trách cứ.
Hà Tâm Mi hình như đang ăn gì đó, nói hàm hồ: “Sợ gì, một bữa cơm không thể xơi tái luôn cậu. Tớ cũng mong cậu tốt đẹp, nếu vận số đào hoa thì có thể tóm luôn cơ hội”.
“Khỉ gió, có mà tan tác đào hoa ấy”, Trần Uyển giậm chân, “Được rồi, tớ cũng chuẩn bị biến đây, cảm ơn cuộc diện thoại, mai tớ sẽ mang đồ ăn cho cậu”. Gấp điện thoại lại, ngước mắt ra hành lang thì thấy một đám người mặc đồ tây giày bóng lộn đang đi tới, cô muốn tránh về phòng nhưng không kịp.
Hiếm khi nhìn thấy anh chỉnh tề như thế. Anh nói nhỏ với người bên cạnh, rồi sải bước tiến về phía cô. Như phản xạ có điều kiện, Trần Uyển rùng mình, nghênh mặt nhìn anh với vẻ đề phòng.
“Sao cô lại ở đây?”, giọng anh thúc ép như truy hỏi.
“Đến nơi ăn uống dĩ nhiên là để ăn uống.” Cô quay người chuẩn bị đi vào phòng. Anh vội túm chặt khuỷu tay Trần Uyển, thấy chiếc điện thoại trên tay cô, mặt anh cứng đờ, nhìn cô bằng ánh mắt nham hiểm. Anh chậm rãi nói: “Ăn uống? Để tôi xem ai mà có bản lĩnh mời được cô!”, giọng anh châm biếm, nói rồi đẩy cửa phòng.
Cánh cửa phòng bị anh đẩy một cái mở ra. “Tiểu Uyển, gọi điện sao…”, Tưởng Tiểu Vi chưa nói dứt câu, mặt bỗng biến sắc, nhưng chỉ trong mấy giây liền niềm nở: “Anh Tiểu Ngũ”






“Anh Tiểu Ngũ!”
Tần Hạo đưa ánh mắt hồ nghi nhìn hai người, sau đó dừng lại trên gương mặt Trần Uyển, “Hai người quen biết nhau?”
“Anh quen cô em cùng khóa của em à?”, Tưởng Tiểu Vi cũng tỏ ra ngạc nhiên, “Tiểu Uyển, đây chính là người chị nói… Tần Hạo, chị gọi anh ấy là anh Tiểu Ngũ.” Nói rồi cố ý chớp chớp mắt với Trần Uyển. Thấy gương mặt cô đầy kinh ngạc và hoài nghi, nụ cười của Tưởng Tiểu Vi càng thêm rạng rỡ.
“Tôi… tôi vào trước, hai người cứ nói chuyện tự nhiên.” Cô sớm biết rằng Tần Hạo là hạng người vô sỉ, nhưng không tài nào ngờ rằng anh chính là người đàn ông trong câu chuyện của T