Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342433
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2433 lượt.
ại hôm qua anh với ánh mắt sốt sắng xông vào đám người. Cô cũng thầm tìm cách bào chữa cho anh, hoặc giả cho rằng sự vô lại lưu manh của anh trước kia là do thói quen, là bản tính vốn thế. Nhưng tối nay bị anh trêu chọc, cuối cùng cô cũng biết dưới gầm trời này lại có loại vô liêm sỉ, mất hết lương tri như thế.
[1'> Cốc Vũ: Là một trong 24 tiết khí của của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Nó thường bắt đầu vào khoảng ngày 19 hay 20 tháng 4 dương lịch. Ý nghĩa của tiết khí này, đối với vùng Trung Hoa cổ đại, là Mưa rào.
“Anh thật, đúng là… vô sỉ!”, cô nghiến răng nghiến lợi nói, thấy đáng thương cho Tưởng Tiểu Vi, lại để bản thân bị hạng người này theo đuổi sau đó ghét bỏ.
Cô không nể mặt, không nghe lời, tất cả giống như trong dự liệu. Nhưng khi những lời nói của cô xộc vào tai, cảm giác của anh lại giống như lần trước bị gọi là đồ “rác rưởi”, toàn thân cứng nhắc, lục phủ ngũ tạng như bện vào nhau, ngay cả hơi thở cũng trở nên khó nhọc. Cảm giác này khiến anh khó chịu, khiến anh bất an, hơn nữa còn khiến anh có suy nghĩ điên cuồng muốn đập phá thứ gì đó. “Vô sỉ? Rác rưởi? Còn cái gì nữa không? Cặn bã?”, hùa theo giọng nói bỗng lên cao của anh là tiếng chó sủa nhà nào đó cất lên, “Cô thì tốt đẹp lắm sao? Cùng với Hồng Kiến Học để đổi lấy những gì? Hôm nay ăn cơm, ngay mai uống rượu, ngày kia lên giường? Cho dù làm kĩ nữ cũng phải có miếu thờ, có muốn bán…”.
Mặt cô đỏ bừng, tức giận đến nỗi toàn thân run lên bần bật, miệng run run không nói lên lời. Tần Hạo thấy cô như vậy, tâm trạng sau khi thấy khuây khỏa thì lập tức trống rỗng kỳ lạ, hoang mang vô cùng, khóe miệng nhếch nhếch nhếch, cười tiếp tục nói: “Có muốn bán thì nói sớm, tôi sẽ trả giá cao cho cô”.
Tần Hạo tỏ vẻ không vui: “Được rồi, muốn nói là bị người ta cào thì cứ nói toạc ra”. Anh nói chuyện không được lưu loát, Tống Thư Ngu sững sờ rồi bật cười khanh khách. Thấy Tần Hạo càng lúc càng lúng túng, cũng không muốn thái quá, giữ nghiêm nét mặt, nhưng cuối cùng vẫn không khống chế nổi cười ha hả, tay nắm chặt lại đánh vào quầy rượu.
Tần Hạo không chịu được, mặt tối sầm lại đứng dậy định bỏ đi. Tống Thư Ngu khó khăn kéo anh ngồi xuống, hỏi: “Cậu cũng có lúc chếnh choáng vì tình cảm, không phân biệt nổi gì nữa sao? Ai mà vĩ đại vậy? Không phải là người tớ đoán chứ?”.
Tần Hạo chăm sóc đầu lưỡi, dè dặt nói: “Tớ đâu biết? Không gặp thì thôi, cứ gặp là không kiềm chế được bản thân, đưa cô ấy về tận cổng mà còn bị cô ấy sỉ nhục. Tất cả những gì tớ làm đều muốn cho cô ấy tốt, thế mà không biết ơn”. Nói rồi Tần Hạo nhấp ngụm rượu, nhưng khi nhận thức ra thì đã không kịp, mắt thoáng nhìn khóe miệng Tống Thư Ngu giật giật, anh hừ một tiếng rồi nói: “Cậu có thấy phiền phức không? Hệt như con gái vậy, muốn cười thì cười”.
Tống Thư Ngu cười rung cả vai, lúc sau mới hỏi: “Đối đãi tốt mà bị người ta cắn lưỡi à?”.
“Cô ấy không khiêu khích tớ thì tớ đến nỗi này à?”, Tần Hạo tức tối, “Tặng điện thoại mới, cô ấy không muốn, lại đi cầm cái điện thoại cũ của người khác, bị cô ấy làm điên tiết cả ngày, buổi tối còn đi tìm người giúp cậu cô ấy ra trại; mời cô ấy ăn cơm ba, bốn lấn chẳng được, thế mà Hồng Kiến Học vừa nói cái là xuất đầu lộ diện ngay; gọi cô ấy mấy tiếng ‘baby’ để Hồng Kiến Học kiêng nể không dám đụng vào, cô ấy lại nghĩ tớ lợi dụng. Tớ vô sỉ, đê tiện thì tên Hồng Kiến Học kia còn gấp trăm lần. Cô ấy có mắt thần gì chứ? Có biết nhìn người không?”.
Tống Thư Ngu giật mình, nói: “Cậu đập chai rượu vào Hồng Kiến Học cũng vì cô ấy?”.
“Khốn kiếp, không vì cô ấy thì vì ai? Trong đầu cô ấy nuôi cá vàng hay sao mà dám đi ăn với tên Hồng Kiến Học? Cái tên tâm địa gian xảo, không vì sợ ảnh hưởng đến cha tớ thì tớ đã đánh cho hắn một trận nhừ tử rồi.”
Tống Thư Ngu im lặng, Tần Hạo cũng mất hứng, tay lắc ly rượu, lúc lâu cũng không nói gì. m thanh du dương truyền tới khắp không gian quán bar, giống như nỗi khổ tâm trong lòng, Tần Hạo thấy vô cùng ngột ngạt, lúc sau mới nói: “Nếu cô ấy vui đùa cùng với người bạn thanh mai trúc mã thì không sao, tình cảm khăng khít mấy năm tôi làm sao bì được. Khốn kiếp! Đằng này lại qua lại với Hồng Kiến Học giả tạo? Cô ấy coi trọng hắn ở điểm gì chứ?”.
“Tiểu Ngũ, cậu thích cô ấy rồi”, Tống Thư Ngu quan sát bạn thật kĩ, cuối cùng cũng buột miệng.
“Chó chết!”, Tần Hạo nhảy bật lên, thấy phản ứng của mình có phần hơi quá nên lại ngồi xuống, nói: “Có thể là thích, ai bảo cô ấy đẹp? Người tớ thích vô số, tớ còn thích cả Angelina Jolie [2'>! Tớ không thể chịu được khi người khác không đoái hoài tới mình, cô nàng chết tiệt nếu ngày nào đó cười với tớ thì nói không chừng tớ sẽ không còn thích nữa”.
[2'> Angelina Jolie: Là một nữ diễn viên điện ảnh và đạo diễn người Mỹ. Jolie đã nhận được nhiều giải thưởng danh tiếng như giải Oscar, giải thưởng của Hội Diễn viên Điện ảnh, giải Quả cầu vàng; bên cạnh đó, cô được tạp chí Forbes công nhận là nữ diễn viên Hollywood có thu nhập cao nhất năm 2009 và 2011.
Nói rồi rút điện thoại ra liếc một cái, sau đó ném cho Tống Thư Ngu, nói: “Cậu nhận