Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342436

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2436 lượt.

giúp tớ, gọi cả ngày mà không thấy chán”.
Tống Thư Ngu nhận lấy điện thoại, hỏi Tần Hạo: “Tưởng Tiểu Vì nói muốn gặp cậu…”.
Tần Hạo đột nhiên sầm mặt, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Kêu cô ta đến, có chút việc muốn nói rõ với cô ta, nên kết thúc được rồi”.
Hút hết một điếu thuốc, Tống Thư Ngu đã thấy Tưởng Tiểu Vi xuất hiện ở cửa, sau khi thấy hai người, cô ta liền chầm chậm bước tới. Tống Thư Ngu cười cười, rồi quay sang nói với Tần Hạo: “Tớ đi đây, hai người cứ từ từ nói chuyện. Nhớ giữ thể diện bản thân, đừng có nôn nóng quá để bị trong thương”, nói rồi cầm ly rượu như múa điệu khổng tước, sang bàn khác ngồi.
Nụ cười ma mị, giảo hoạt như tiềm ẩn điều gì không hay, cô ta hơi lo lắng, ngồi xuống chỗ mà Tống Thư Ngu nhường lại, lúc lâu cũng không nói lời nào. Tần Hạo uể oải ngồi tựa vào quầy bar, mắt hé nhìn cô ta rồi lại quay lên nhìn cô ca sĩ duyên dáng mặc chiếc váy đen. Trong lúc Tưởng Tiểu Vi giải thích và chần chừ nhận lỗi, anh bỗng khẽ hỏi: “Chúng ta quen biết nhau bao lâu rồi?”.
Tưởng Tiểu Vi bỗng có một dự cảm không tốt, nghĩ ngợi rồi nói: “Còn một tháng nữa là tròn hai năm”.
Trần Uyển không dám tiếp tục bước vào nhà Tưởng Tiểu Vi. Sau khi xảy ra chuyện đó, cô vô cùng xấu hổ, nếu gặp lại thì sẽ khiến mọi người giày vò, khó xử. Cô cũng tự trách mình, rốt cuộc thì sự việc xảy ra đến mức này không phải là cô muốn thế. Nếu như thời gian có thể quay lại, cô tuyệt đối sẽ tránh tất cả những nơi mà con người đó đến, tuyệt đối không dính líu vào hắn.
Nhưng gần hai mươi bốn giờ qua, cho dù cô đã chạy trốn thế nào, cho dù dùng khăn lau bao nhiêu lần chăng nữa thì miệng cô vẫn còn mùi tanh của máu, luôn nhắc cô nhớ tới sự việc đã xảy ra trước đó.
Cô lưỡng lự, quanh quẩn rất lâu ở dưới khu nhà Tưởng Tiểu Vi, lâu đến nỗi chân mỏi nhừ. Cuối cùng quyết định, nếu có Tưởng Tiểu Vi ở nhà, cô sẽ giải thích, nếu cô ta không chấp nhận lời giải thích ấy thì cô sẽ bỏ công việc này. Bất luận là cô có day dứt bao nhiêu đi chăng nữa thì tối qua thật sự là vì sự tồn tại của cô nên Tưởng Tiểu Vi mới bị kẻ khốn đó làm tổn thương.
Lúc Tưởng Tiểu Vi mở cửa, tinh thần Trần Uyển đang lơ lửng bỗng quay trở lại, nghe tiếng bước chân của Tưởng Tiểu Vi, trong lòng cô lại lần nữa thấp thỏm không yên, Tưởng Phán ngước lên nhìn cô, nói: “Chị Trần, chị thật sự đã yêu rồi sao?”
Trần Uyển sững người, cười nói: “Trẻ con thì biết gì là yêu nào?”.
Tưởng Phán xì một tiếng, không hài lòng vì bị coi thường, nói: “Ai không biết? Trên ti vi đều như vậy, đi qua đi lại, ngồi không yên. Mặt thì lúc đỏ lúc trắng bệch ra”.
Trần Uyển mỉm cười, xoa xoa đầu cô bé, đột nhiên rất muốn hỏi về hình tượng người cha trong lòng nó, trong đầu cô lóe lên cái dáng vẻ của tên vô lại kia đang nhếch miệng thì lập tức loại bỏ suy nghĩ đó khỏi đầu. Cô nói: “Em tự làm bài tập, chị có mấy chuyện muốn nói với mẹ em”.
Tưởng Tiểu Vi ngồi ở chân giường, ánh mắt xa xăm, đôi vai như không chịu nổi sự kích động, mệt mỏi và buồn bã vô cùng. Trước kia ai không phải là đóa sen thanh thoát? Ai kiêu ngạo hơn ai? Cô ta tin rằng mình đủ thông mình, dễ dàng bước vào thế giới đàn ông, bởi nhan sắc không thua bất kỳ ai. Nhưng tất cả sự tự tin, kiêu ngạo của cô ta vào giờ khắc này lại trở nên thật nực cười. Đàn ông trong thiên hạ đều có ác tâm như nhau, mới phút trước tai áp má kề nhưng ngay sau đó liền vất bỏ không thương tiếc.






Trần Uyển đứng bên cửa, chăm chú nhìn Tưởng Tiểu Vi với gương mặt hốc hác, tinh thần sa sút đang ngồi bên giường. Cho dù thời đại có thay đổi như thế nào, tiến bộ như thế nào đi chăng nữa, thì phụ nữ vẫn là bên thiệt thòi. Dù kiếm được nhiều tiền hay có oai phong ở nơi làm việc như thế nào thì vẫn cần một bờ vai vững chãi để dựa vào. Còn việc sự nhờ vả ấy liệu tốt đẹp hay không thì ai có thể nói được ai? Tất cả chỉ là một canh bạc mà thôi.
“Chị Tưởng”, cô gọi. Tưởng Tiểu Vi ngẩng đầu lên, ánh mắt mênh mang nhìn sang cô. Trần Uyển càng thấy cổ họng mình nghẹn cứng, không nói ra được nỗi day dứt và áy náy trong lòng, giọng khàn khàn: “Xin lỗi”.
Cô nói xin lỗi, Tưởng Tiểu Vi chỉ cười, “Cô có gì mà xin lỗi tôi? Tôi cũng nhận thấy, các cô chỉ là ‘hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình’ mà thôi, có điều những người ‘hữu ý’ ở bên cạnh anh ấy quá nhiều. Chứng kiến mấy năm nay, tôi cũng quen rồi”.
Tối đó, vẻ mặt Tưởng Tiểu Vi luôn ngẩn ngơ, nhưng vẫn cố gắng tươi cười.
Cũng là phụ nữ, nhưng Trần Uyển rất khó hiểu tâm trạng của cô ta. Yêu một người phải trả giá đắt thế sao? Cam tâm tình nguyện rơi vào vực sâu vô vọng, đơn phương dâng hiến, rốt cuộc thì đó là vĩ đại hay ngu ngốc?
Trần Uyển vừa bực vừa buồn cười, nói: “Đều là những hoa đào nát vụn, cậu có dám nhận không?”.
“Ít nhất thì cũng cho chúng tớ được mở mang”, Hà Tâm Mi lẩm bẩm, “Đi Danh Sĩ Các ăn cơm cũng không nói với tớ sớm một chút, nghe nói muốn vào đó phải là thành viên, người thường không vào được”.
“Cũng chẳng có gì đặc biệt”, Trần Uyển đáp qua quýt.
“Kẻ no nê sao biết người đói khát. Cũng