Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342435
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2435 lượt.
không chịu châm chước con người đáng thương chưa từng nếm qua bào ngư, vi cá như tớ. Nói mau, hôm đó cậu gặp ai? Sao mà hào nhoáng vậy?”.
Trần Uyển im lặng. Ngoại hình của Hồng Kiến Học thuộc loại Hà Tâm Mi ghét nhất, cô ấy luôn nói người mà mặt trắng như ngọc, không phải kẻ lương thiện thì là hạng cực kỳ gian xảo, tiếng xấu của Công ty bất động sản Hằng Vũ thật sự đã chứng minh cô ấy không uổng công học cách xem tướng. Thật tình mà nói, ánh mắt mập mờ của Hồng Kiến Học ẩn sau gọng kính lúc nào cũng khiến người ta cảm giác như hắn đang tính toán điều gì đó. Mặc dù không giống cái tính vô cùng lỗ mãng của Tần Hạo, nhưng cũng khiến Trần Uyển khó chịu, mất tự nhiên. Giao tiếp với hạng người như họ chẳng khác gì chơi với hổ. Quen biết Hồng Kiến Học thì đã sao? Có cơ hội vào Công ty Bất động sản Hằng Vũ thì đã sao? Thật sự có thể tìm hiểu được nội tình như thế nào ư? Cô hoài nghi cách nghĩ trước đây của mình có phải là quá ngây thơ khờ khạo?
Cho nên lúc Tưởng Tiểu Vi tiếp tục mời, cô vội tìm cớ khéo léo từ chối.
Tưởng Tiểu Vi thất vọng nói: “Hôm ấy, từ lúc cô ra về thì chẳng còn được vui vẻ, Hồng Kiến Học bị mất thể diện trước mọi người nên rất bực tức, gần đây đưa phương án gì lên cũng bị anh ta từ chối. Hôm nay hiếm khi anh ta gật đầu nói có thời gian, lại còn hỏi han về cô. Lần trước tôi thấy hai người nói chuyện cũng hợp nhau lắm, tôi muốn hỏi cô có thời gian không, đến ngồi chơi một chút cũng không tổn hại gì”.
Trần Uyển có chút không vui, sự áy náy của cô với Tưởng Tiểu Vi và Tưởng Phán không có nghĩa là cô phải chịu trách nhiệm cho vấn đề ngày hôm đó, càng không có lý do gì để phải có trách nhiệm với công việc của Tưởng Tiểu Vi. Cô nhíu mày, nói: “Chị Tưởng, tôi thật sự đã có hẹn với người khác, lần sau nếu có cơ hội sẽ gặp, được không?”, nghĩ tới quyết định đã chần chừ để trong lòng mấy ngày nay, lại nói: “Chi Tưởng, hôm đó tôi nói không tiếp tục công việc gia sư nữa, không biết chị đã tìm được người thay chưa? Người làm công trong quán của cậu tôi nghỉ rồi, nên thiếu người phụ giúp”.
Tưởng Tiểu Vì thở dài, “Tôi thì không sao cả, cô còn để trong bụng chuyện đó à? Hơn nữa, cô cũng là người bị hại, Tưởng Tiểu Vi tôi không phải không thấu tình đạt lý. Cô cứ nghĩ ngợi đi, tôi kiếm người thay cũng cần có thời gian”, giọng điệu có phần luyến tiếc, tiếp tục nói: “Phán Phán nhà chúng tôi khó khăn lắm mới gặp được người hợp tính cách của nó”.
Trần Uyển quả thực có chút không cam lòng khi nghĩ đến cô bé với tính cách kỳ quái đó, do dự một lúc rồi nói: “Phán Phán biết số điện thoại của tôi, nói qua với cô bé là tôi không phụ đạo cho nó nữa, nhưng cô bé có thể gọi tôi để nói chuyện bất cứ lúc nào”.
Sự đời sao khéo đến thế, buổi đêm sau khi vừa tắt đèn không bao lâu thì Trần Uyển nhận được điện thoại, là Tưởng Phán.
Cô bé khóc nức nở, Trần Uyển lo lắng vội dậy xỏ giày đi ra cửa, đứng ở hành lang cất tiếng dỗ dành: “Đừng khóc, đừng khóc. Muốn nói với chị điều gì? Mẹ đánh em à?”.
Tưởng Phán khóc thút thít một hồi, sau đó nói trong tiếng nấc: “Mẹ không đánh em. Mẹ gọi điện về, em vừa mở miệng nói mẹ đã khóc, còn xin lỗi em, nói mẹ không phải là người mẹ tốt”, nói rồi lại khóc nấc lên, “Em sợ lắm, mẹ chưa khóc bao giờ. Em sợ lắm”.
Trần Uyển nhỏ nhẹ dỗ dành, lại nói: “Để chị tắt máy trước, sau đó gọi điện thoại cho mẹ em hỏi đã xảy ra việc gì, hỏi xong rồi gọi điện cho em nhé?”. Tưởng Phán nấc lên đồng ý.
Điện thoại reo hồi lâu Tưởng Tiểu Vi mới bắt máy, bên trong phát ra những âm thanh vô cùng ồn ào, có tiếng ca hát, có tiếng thì thầm to nhỏ, lại có tiếng cười lớn của cô gái nào đó. Lúc Trần Uyển chuẩn bị tắt máy thì có tiếng a lô khe khẽ vọng lại, lúc này cô mới nhận ra tràng cười đó là của Tưởng Tiểu Vi.
Trần Uyển thường nghe Tưởng Phán kể là mẹ cô bé hay say mèm lúc về nhà, cho nên khi tận tai nghe tiếng cười của Tưởng Tiểu Vi cô không kìm được tức giận. Chuyện tình cảm chả lẽ nhất định phải dùng rượu mới có thể giải quyết được? Nhất định phải bắt đứa bé cùng chịu đựng khổ đau? Nuôi con đâu phải bắt đứa bé cùng chịu đựng khổ đau? Nuôi con đâu phải là nuôi chó nuôi mèo, cho ăn là hết bổn phận. Bản thân mình bị rơi vào đau khổ thì thôi, hà cớ gì phải kéo theo cốt nhục? Nửa đêm làm cho đứa trẻ sợ hãi khóc thét lên để làm gì? Cô lạnh lùng nói: “Chị Tưởng, là tôi, Trần Uyển. Tưởng Phán đang khóc ở nhà, chị nên về sớm một chút”.
Tưởng Tiểu Vi liền cười, nói: “Về? Về đâu? Tôi còn tìm được đường về sao?”. Trần Uyển nghe giọng điệu bất cần cô ấy nghĩ là cô ta đã uống quá nhiều, giọng nói khàn khàn, lại cảm thấy có chút đáng thương, liền mềm giọng: “Phán Phán sợ cô xảy ra chuyện, đang ở nhà đợi cô, không dám ngủ”.
“Con bé ngốc, trên đời này cũng chỉ có nó là nhớ đến tôi.” Tưởng Tiểu Vi cười, sau đó lại nức nở, rầu rĩ như đang bụm miệng cố kìm nước mắt, sau đó nói: “Số nó không may, không đầu thai vào gia đình tốt, sống với một người mẹ như tôi thì có hay ho gì?”. Ở quán cơm, Trần Uyển từng gặp người say rượu, biết là chẳ