Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342438

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2438 lượt.

ng có cách nào khuyên giải, định tắt máy nhưng lại không đành, cô đứng ở hành lang nghe Tưởng Tiểu Vi ở đầu bên kia vừa khóc vừa cười, thấy hối hận vì mình nói quá nhiều. Đúng lúc ấy thì nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng người ép rượu, sau đó nghe Tưởng Tiểu Vi dường như nổi đóa lên với người nào đó bên cạnh, chửi bới ầm ĩ, rồi lại gào khóc thảm thiết.
Trần Uyển hết cách, chuẩn bị tắt máy thì đầu dây bên kia bỗng lại có tiếng nói: “Giúp tôi gọi anh ta đến, tôi muốn nói rõ ràng với anh ta”.
“Tôi không có số điện thoại của anh ta.” Trần Uyển biết “anh ta” là chỉ người nào, cô không muốn tiếp tục dây dưa nữa, chỉ khuyên: “Đừng uống nữa, về nhà sớm đi. Phán Phán đang đợi cô”.
Trên giường dường như trải đầy đinh, mỗi lần trở mình lại có cảm giác như bị những mũi nhọn đâm vào người, cảm giác đau đớn len lỏi đến tận tâm can. Càng lúc càng thấy bất an, càng lúc càng thấy hoảng sợ. Chọn lựa của bất kỳ ai trong cơn điên dại đều rất khó phán đoán, cho dù Tưởng Tiểu Vi là người phụ nữ có tinh thần vững vàng đến đâu chăng nữa, nếu bị dồn ép chịu đựng trong một thời gian dài cũng có lúc sụp đổ.
Men theo dãy hành lang của lầu hai, qua từng phòng từng phòng, đứng trước cửa cách âm dày dặn, lại lần nữa nhờ vào ánh đèn lờ mờ nhìn chăm chú vào tấm bảng trên cửa. Trần Uyển thầm hi vọng mình không nghe nhầm số phòng mà Tưởng Tiểu Vi đã nói trong điện thoại, đột nhiên thấy cứng người. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị gõ cửa, bỗng lại thấy dũng khí tiêu tan mất. Có âm thanh nhỏ bé truyền đến nhắc nhở cô nơi này có gì đó không ổn, Trần Uyển liền buông tay, vội vã chạy trở lại hành lang.
Cô không có số điện thoại của tên khốn kia, nhớ ra chỉ có một người có thể liên lạc được với anh – Tống Thư Ngu. Cô gọi điện đến hỏi: “Thầy Tống, thầy có thể tìm được Tần Hạo không?”.
Tống Thư Ngu nhất thời có chút không hiểu, chỉ ậm ờ hỏi có chuyện gì.
“Tưởng Tiểu Vi đang ở Kim Sắc Niên Hoa, uống say quá, nói muốn tự sát. Thầy giúp em gọi Tần Hạo đến đây được không?”
Trong đầu Tống Thư Ngu có nửa giây lơ lửng, nghĩ không ra tại sao Trần Uyển lại quen Tưởng Tiểu Vi. Nghĩ tới ba người sẽ đụng mặt nhau, anh nhếch mép cười. Lúc này anh bật cười nhưng thấy không được đạo đức lắm, vì vậy ngồi dậy nói với ngữ khí rất nghiêm túc rằng sẽ báo ngay cho Tần Hạo.
Trần Uyển gấp điện thoại lại, lưỡng lự có nên bước vào hay không, nghĩ cái tên khốn kia lúc nữa sẽ tới, cô hơi lo sợ. Vì vậy khi trở lại cửa phòng bao, cô đẩy hé cửa, lách nửa người vào.
Trần Uyển che nửa mặt, không thích cái mùi đang xộc vào mũi lắm. Mùi nicotine trộn lẫn mùi rượu tinh khiết và mùi son phấn, nước hoa, ngoài ra còn có hương thơm ngọt ngào xa lạ, tất cả trộn lẫn vào nhau lan khắp không gian ngột ngạt. Phòng rất lớn, đèn điện mờ ảo, trước bức tường ti vi rất lớn chỉ có một đôi đang ôm nhau thật chặt, dìu dặt di chuyển đôi chân theo tiếng nhạc. Đám người đang ngồi quanh bộ sofa chữ U, trong mớ hỗn độn ấy, chỉ có thể phân biệt rõ đường cong uyển chuyển của phụ nữ.
“Cho hỏi, Tưởng Tiểu Vi ở đây phải không?” Những lời thì thầm của đàn ông và tiếng cười õng ẹo của mấy cô gái đột nhiên ngừng lại, căn phòng bỗng im phăng phắc, ánh đèn ngoài hành lang và ánh mắt của đám người như đổ dồn về cô. Trần Uyển vô cùng mất tự nhiên. Sau đó đột nhiên có một giọng nam trêu chọc: “Cho hỏi, em đi với bà mẹ nào đó?”, trong tiếng cười vang, người đàn ông đang nhảy múa đó quay người đi về phía cô, Hồng Kiến Học cười nhăn nhở, nhìn thấy cô dường như hắn cực kỳ hứng khởi, nói: “Chị Tưởng của cô nói cô không có thời gian, vậy mà đến được sao? Cô ta uống nhiều quá, đang nằm ở đằng kia”.
Trần Uyển bất chấp, khó khăn bước theo Hồng Kiến Học, Tưởng Tiểu Vi ngồi một bên sofa, nửa người rũ lên tay vịn, đôi giày cao gót chắc là bị đá mất đâu rồi, một chân khoanh trên ghế, một chân buông thõng xuống, miệng lẩm bẩm, Trần Uyển yên tâm, định mở miệng nói cáo từ nhưng Hồng Kiến Học vội kéo cô ngồi xuống.
Dần thích ứng với ánh sáng mờ ảo trong phòng, cô mơ hồ nhận ra mấy người quen mặt từng gặp ở bữa cơm hôm trước, có người nói Trần Uyển đến trễ phải phạt ba ly rượu; có người cố ý làm khó dễ, không đợi Trần Uyển mở lời từ chối đã đẩy ly tới trước mặt cô. Trần Uyển từ chối nói không biết uống, trong tiếng huyên náo có người nói: “Uống nước cũng không biết sao? Không phải là giống nhau à? Đổ vào cổ là được thôi”.
Nửa gương mặt Hồng Kiến Học bị khuất trong bóng tối, chỉ thấy loang loáng viền kính, cô gái đằng sau gác cằm lên vai hắn, nở nụ cười ám muội, như thể hiếu kỳ đợi xem kịch vui.
Nhìn ly rượu vàng óng trước mặt, cô biết là đối phương cố ý làm khó mình, nhếch môi chán nản, cô không để ý đến tiếng hò reo của những người khác mà quay sang nhìn Hồng Kiến Học chằm chằm, “Tôi đến tìm Tưởng Tiểu Vi, không phải đến để uống rượu”.
Hồng Kiến Học mỉm cười, nói: “Họ uống quá chén rồi, đùa với cô chút thôi. Uống một ly lấy lệ là được, uống xong tôi sẽ lập tức đưa hai người về”, thấy cô do dự, hắn nói tiếp: “Chắc chắn thế”.
Viên đá trong ly vẫn chưa tan hết, những bọt nước trong su