Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2443 lượt.
tay khua khoắng như điên cuồng, chỉ muốn đập tan ảo giác trước mắt.
Hai người như đang vật lộn kịch chiến với nhau, chỉ là lực lượng chênh lệch quá nhiều. Lúc anh lột đến mảnh vải cuối cùng trên người cô, cô co chân dùng chút sức lực cuối cùng đá lên. Bị bất ngờ đá vào lồng ngực, Tần Hạo ngửa mặt ngã ra thảm. Cô nhân cơ hội lao về phía cửa nhưng bị vấp vào mớ quần áo lảo đảo ngã xuống. Đang định đứng dậy thì anh đã áp sát tới, toàn thân nóng rực của anh như lửa đốt, đè nghiến cơ thể lạnh băng của cô xuống thảm.
Anh nhẹ nhàng vuốt bên má bị sưng lên của cô, cười nhẹ, kiềm chế dục vọng, nói bằng giọng khàn khàn: “Biết cái này gọi là cầm thú không? Thế này mới đúng này”. Nói xong đã bị cô nhổ nước bọt vào mặt, anh cười như không, rồi đưa tay xoa vào mông cô một cách đầy ác ý, “Thanh cao? Kiêu ngạo? Trong mắt anh đây đàn bà cũng chỉ là đàn bà thôi”.
Bên mặt bị sưng đỏ của cô đỏ bừng kiều diễm, đôi mắt lạnh lùng ngấn lệ, vô cùng quyến rũ. Lòng bàn tay anh lần tìm những nơi mềm mại, Tần Hạo càng chầm chậm trêu đùa càng cảm thấy hưng phấn, thấy cô vẻ mặt xấu hổ xen lẫn giận dữ, cơ thể run cầm cập, anh càng hứng chí, bàn tay lại thêm mạnh bạo, không kìm lòng nổi, tay lại vuốt ve đôi môi cô. Cô đâu chịu thuận theo dục vọng của anh, chỉ liên tục lắc đầu.
Nhìn vào ánh mắt thù hận của cô, sự cô đơn lạnh lẽo khó khăn lắm mới kiềm chế được lại ùn ùn kéo đến. Biết rõ là tiếp tục thì cô sẽ hận anh đến tận xương cốt. Nhưng, điều ấy còn khá hơn nhiều so với việc bị khinh thường, vứt bỏ.
Thời khắc tiến vào cơ thể cô, anh cảm thấy sự buộc chặt, khô khan của cô. “Nếu đau quá thì cắn anh.” Anh cũng cảm thấy rất đau.
Nước mắt của cô đã khô cạn, không còn để rơi nữa, cô cắn chặt môi dưới, trong cổ họng có âm thanh mơ hồ mà tan vỡ, không thể nghe thấy. Đến lúc này, đã không còn sợ hãi gì nữa, cũng chẳng còn mong muốn được giải cứu, chỉ lặng lẽ kiềm chế, chờ đợi sự tan vỡ cuối cùng.
Ánh mắt cô chết lặng khiến anh không dám nhìn, trong đầu xoẹt qua một cảm giác ớn lạnh khó tả, như đang chống cự lại điều gì đó, dùng hết mọi dục vọng của mình để xâm nhập vào cô.
Đôi môi trắng bệch của cô khẽ rung động, máu từ kẽ răng chảy ra, “Ngu ngốc, đừng tự làm đau mình”, anh giữ chặt hàm dưới của cô, rồi mút đôi môi run rẩy ấy, dường như không biết đến sự chán ghét của cô. Nụ hôn cuồng bạo lướt xuống dưới, quấn quanh đường cong hoàn mỹ nơi cổ cô. Những giọt máu trên cánh tay anh nhỏ giọt xuống khe ngực đầy đặn của cô, giống nhụy hoa trên làn da trắng ngần, anh không kiềm chế được bản thân, vùi đầu ngậm lấy một bên búp hoa.
Cô cứng người nhưng không khống chế được cảm giác đau đớn đáng sợ và xa lạ như dòng điện chạy dọc cơ thể, anh nghe thấy tiếng cô rên rỉ. “Thích thế này?”, anh hỏi khẽ, giọng khàn đặc đầy dục vọng. Cô nghiến răng, nhìn khinh thường khi bộ ngực đang bị giày vò và cơ thể đang bị đau đớn. Anh hôn sang bên khác, vừa mút vừa đánh lưỡi. Bàn tay đưa xuống chỗ thương giao giữa hai người, vân vê, “Thích thế này không?”, anh hỏi lại.
“Anh đúng là kẻ không biết nhục”, cô nhổ nước bọt vào đầy mặt anh.
Anh khẽ cười, dừng một chút rồi lại tiến sâu vào bên trong cô, cơ thể dao động. Cô không chịu được cơn đau, vùng vẫy điên cuồng để thoát khỏi bàn tay đang giữ chặt đầu mình. “Nằm im, càng giãy càng đau đấy.” Một tay anh bắt đầu giữ chặt eo cô và ve vuốt, rồi lại tiếp tục chuyển động nhẹ nhàng. Khóe mắt cô như muốn tứa máu, mắt nhìn trừng trừng vào cái bóng đang dịch chuyển trước ngực, cơ thể như rơi vào địa ngục, liên tiếp chịu những cơn đau như bị roi da quất vào da thịt.
Quá khô khan, anh cũng cảm thấy đau rát, nhưng cơn đau này so với việc chiếm được cô thì chẳng đáng gì. Giây phút này, cô hoàn toàn thuộc về anh, họ đã hòa hợp nhau bằng cách nguyên thủy nhất, thân thiết nhất.
Cô thức dậy nghe phòng ngoài có tiếng nói chuyện, giọng nói mơ hồ lúc gần lúc xa. Cô sững người nhìn chằm chằm vết máu trên tấm thảm, của anh, của cô. Mỗi một điểm đau đớn trên cơ thể giống như một vết thương mưng mủ, ô uế dơ bẩn hơn cả cái đống bừa bộn trên nền nhà kia.
Lúc anh bước vào thì vết thương bên vai trái đã được băng bó lại, cô chỉ liếc qua rồi lại nhìn chằm chằm vào những vết đỏ thẫm loang lổ trên nền nhà.
Anh ngồi xuống đầu giường, che lấp tầm nhìn của cô, “Anh đã gọi bác sĩ của cha anh tới để xem em khỏe chưa. Anh sợ chỗ đó… bị rách”, nói rồi đưa tay vuốt tóc cô.
Trần Uyển né tránh, “Cút!”, cô kiệt sức nhưng cố dồn hết sức để thốt ra.
Tay anh ngừng lại nơi không trung, rồi rụt về, dừng vài giây, nói: “Vậy để anh hỏi loại thuốc bôi ra sao”.
“Quên không nói cho em biết việc này. Biết tiền Phương Tồn Chính có để mở Đế Cung từ đâu ra không? Chỗ đó không có mấy triệu tệ thì không mở nổi đâu.” Những ngón tay ve vuốt má cô ngừng lại, cảm thấy cô run lên khi nghe đến cái tên đó, mặc dù không bất ngờ nhưng bờ vai anh bỗng căng cứng. “Hắn ta mở công xưởng Thành Quan, em biết không? Tế Đông và các tỉnh thành xung quanh sắp bị hắn ta độc quyền thị