Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342440
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2440 lượt.
địa, giá thành rất đắt. Anh từng dùng hai lần, biết là triệu chứng sau đó không giống say rượu. Lúc này, anh phát hoảng, nắm lấy tay Trần Uyển, ánh mắt cô mê muội chìm sâu vào mắt anh, dây thần kinh toàn thân anh căng cứng, tâm địa “sát nhân” lại dấy lên.
Quản lý của Kim Sắc Niên Hoa không biết xảy ra chuyện gì, thấy anh ngồi xuống bên cạnh cô gái đó, cho rằng chắc là người quen. Chỉ nghe thấy Tần Hạo hỏi: “Hồng Kiến Học ở phòng phía trước?”, anh ta mới kịp trả lời “Vâng” thì cái bóng đó đã mất dạng.
Hồng Kiến Học đang ngây dại tận hưởng cảm giác được những ngón tay ngọc ngà mát-xa ở thái dương, tính ra đã hai mươi phút, thuốc chắc cũng có tác dụng rồi. Đang định đứng dậy ra cửa tìm Trần Uyển thì một tiếng ầm vang lên, cánh cửa phòng bị đạp mở tung. Tần Hạo hùng hổ lao tới như cuốn gió, Hồng Kiến Học có chút kinh ngạc, nụ cười như có như không phảng phất trên khuôn mặt gầy đét. Hồng Kiến Học chưa kịp mở miệng, Tần Hạo đã nhào tới, đấm vào một bên má hắn, hắn ngã dúi về phía sau, nằm vật trên sofa.
Mọi người hét lên kinh hãi, Tần Hạo gác một chân lên sofa, hai tay túm lấy cổ áo Hồng Kiến Học kéo hắn dậy, hỏi: “Mày cho cô ấy uống thuốc gì?”.
Hồng Kiến Học biết đã hỏng chuyện, chẳng những không có vẻ áy náy mà còn tỏ ra vô cùng đắc ý, lấy tay lau máu ở khóe miệng, nói: “Thuốc lắc, thêm ít bột ketamine [1'>, không dễ để làm được…”.
[1'> Ketamine ký hiệu là “K”, hoặc Kitat, loại thuốc độc bảng A, thực chất là một loại thuốc gây mê, gây ảo giác, được sử dụng trong Y học, là tiền chất gây mê dùng cho thú y và người. Nếu tiêm vào tĩnh mạch, chỉ sau một phút người bệnh nhanh chóng cảm nhận được cảm giác phân ly và ngay lập tức rơi vào tình trạng vô thức. Khi sử dụng có thể bị tăng huyết áp, nhịp tim nhanh, trụy hô hấp, nhìn đôi, buồn nôn, ảo giác, kích động.
Thuốc lắc đã là quá đủ rồi, trong rượu còn thêm ketamine! Khóe mắt Tần Hạo như muốn nứt ra, bừng bừng nộ khí, chân phải co lên thụi đầu gối vào háng Hồng Kiến Học. “Chó chết! Ông cho mày tàn phế!” Còn chưa hả giận, anh liều mình cho hắn thêm mấy đấm nữa.
Hồng Kiến Học ỷ xung quanh đều là người quen, đoán Tần Hạo sẽ kiêng nể mối quan hệ của hai ông bố mà trước mặt mọi người không dám quá tay, nhưng không ngờ anh làm thật, tránh không kịp, đau đến mức hét lên một tiếng rồi khom người lại. Những người khác thấy Tần Hạo nổi cơn lôi đình liền lao tới can ngăn. Tần Hạo định nhào đến cho hắn một trận nữa thì bị mọi người kéo ra, bên tai là những lời khuyên giải và những tiết tấu mạnh mẽ đến inh tai nhức óc. Tần Hạo càng thêm điên cuồng, anh vơ lấy chai rượu trên bàn ném về phía Hồng Kiến Học, “Thằng chó chết, đụng tới người của tao à! Thằng khốn, tao giết mày!”.
Hồng Kiến Học né tránh, nhịn đau, hét lên: “Người của mày thì sao? Mày đến trễ chút là tao đã thịt nó rồi? Coi như nó gặp may”.
Câu nói này dội vào tai như đổ thêm dầu vào lửa, ánh mắt Tần Hạo như tóe máu, nổi điên lên, dùng hết sức vùng khỏi những cánh tay đang giữ chặt hông anh, chỉ muốn xông lên. Tưởng Tiểu Vi đang nằm trên sofa giật mình tỉnh dậy, men rượu bị cơn sợ hãi làm cho tan đi một nửa, ngồi đờ người ra, thấy Tần Hạo như điên loạn, liền gọi lớn: “Anh Tiểu Ngũ”, rồi đứng bật dậy ngăn anh.
“Cút!”, Tần Hạo đẩy cô ta ngã ra sofa, chỉ vào mặt cô ta mà hét: “Tôi đối đãi với cô như thế nào cô tự biết, không vừa lòng thì đến nói với tôi, sao lại còn đổ họa cho Trần Uyển?”, nhắc tới Trần Uyển, anh mới nghĩ tới bóng người đang ở ngoài hành lang, hơi thở như nghẹn lại không nói nên lời. Tần Hạo hùng hổ đá đổ chiếc bàn trước mặt, ổn định hơi thở mới nói: “Hồng Kiến Học, mày đừng động tới những thứ trên tay tao”. Anh hừng hực nộ khí, đám người tụ tập ở cửa vô cùng sợ hãi, thấy anh đi ra thì tự giác nhường đường. Anh hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của mọi người xung quanh, ôm lấy Trần Uyển đi ra ngoài.
Trần Uyển vẫn bị kích động, trên đường đi vừa đánh vừa đá, cô dùng lực mạnh đến mức anh đau điếng gần như không chịu được muốn bỏ mặc cô. Cố gắng kéo cô vào trong xe, cô giãy dụa đòi ra, anh đứng chặn ngay ngoài cửa xe, đưa ngón tay trỏ vào trong họng cô, dỗ dành: “Nôn ra nào”.
Răng cô lập cập, không chịu nổi cơn ngứa ngáy, cắn mạnh vào ngón tay anh. Tần Hạo đau đớn chửi đổng một câu, lúc rút tay ra thì thấy ngón tay đã in hằn vết răng to tướng, da bị trầy, chảy máu. “Khốn kiếp”, một tay anh nâng cằm cô lên, lại đưa ngón tay khác vào họng cô, miệng vẫn chửi bới: “Nói em tập cái tính yên vị một chút, đi đâu cũng không để ý gì cả, đợi đến khi bị ăn tươi nuốt sống à?”. Nói thế, nhưng khi cô ọe ra xong anh vẫn kéo vạt áo sơ mi lên lau miệng cho cô.
Cô nôn ra cảm thấy đỡ hơn nhiều, chỉ là trong đầu vẫn choáng váng, cảm giác khó chịu tột cùng. Tần Hạo bắt mạch cho cô, nhịp tim dồn dập, nhanh đến mức khiến anh suýt nữa không đếm nổi. Nâng đầu cô dậy ngay ngắn, lúc cài dây an toàn nghe tiếng cô lẩm bẩm, cố lắng nghe anh mới biết cô gọi: “Cha, cha”. Cơn tức giận điên cuồng của anh bỗng chốc bị xua tan, nơi nào đó trong lồng ngực bỗng chốc trở nên mềm yếu, anh vỗ vỗ vào má cô, vén mái tó