Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342442
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2442 lượt.
c cô ngay ngắn, rồi ngồi vào vị trí của mình.
Tần Hạo bằng từng này tuổi rồi nhưng chưa từng trải qua đêm nào cực khổ như đêm nay. Đi đến bệnh viện thành phố vừa đo huyết áp vừa đo nhiệt độ cơ thể cho cô, điều vô cùng nhếch nhác là anh phải ra quán nhỏ ở cổng bệnh viện mua nước để cô uống trong khi trên người dính đầy đồ ói mửa, còn phải nhận ánh mắt như khiển trách của những bác sĩ phòng cấp cứu. Cô lúc thì nói nóng, lúc lại bảo khát, mồ hôi ướt đầm lưng áo. “Nếu không thì mặc kệ em ở bệnh viện, anh không thèm quan tâm nữa.” Tự nhiên trong lòng anh bốc lên cơn giận, bắt gặp ánh mắt của y tá anh mới đành rụt cổ, im lặng.
Cô vật vã suốt đêm, mãi đến khi huyết áp hạ xuống, phải tiêm thuốc an thần cô mới ngủ được. Tần Hạo mệt mỏi cõng cô về nhà, đặt lên giường. Lúc đi lấy khăn nóng nhìn thấy máu đông lại ở ngón tay trỏ mới nhớ ra mình đã quên vụ này. “May mà đã tiêm vaccin phòng dại.” Anh lầm bầm, sau đó liếc nhìn mình đang mỉm cười trong gương, rồi hứ một tiếng, chau mày với vẻ không vui.
Lúc giúp cô thay bộ quần áo mới sạch sẽ, cô cũng chỉ khẽ cựa người một chút. Tần Hạo lướt nhìn cơ thể nõn nà của cô, cánh tay trắng mịn như ngọc, ngay cả cái mắt cá chân cũng nhỏ nhắn đáng yêu. “Bà cô ơi, cơ thể nõn nà thế này mà đầu óc lại hồ đồ. Nếu không có anh ở đây thì không biết đêm nay em sẽ lên giường với ai.” Anh mắng khẽ, rồi đẩy cơ thể mềm nhũn của cô sang một bên, ngón tay bị thương chạm khẽ vào má cô, một lúc lâu mà không nỡ buông. Nghe thấy hơi thở cô dần dần ổn định, sâu lắng, nhẹ nhàng, anh mới thở phào, tinh thần cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
Lúc Trần Uyển tỉnh lại căn bản là không phân biệt được thời gian, tấm rèm thêu thổ cẩm che hết bức tường. Đây là đâu? Cô hoảng loạn trong một giây, các lỗ chân lông dựng đứng, chân tay tê cứng, bởi vì cô nghe thấy tiếng thở, cánh tay nặng trịch đặt lên eo và cả cơ thể nóng hực ôm chặt cô từ phía sau.
Cô giật nảy mình, người phía sau xoa xoa cằm, cánh tay đặt lên eo cô càng thít chặt, hai người càng nằm sát hơn, hơi thở cũng thêm nặng nề, hơi nóng hực phả lên làn da cô.
…
Tần Hạo bị tiếng hét sợ hãi làm cho tỉnh giấc, anh thường khó chịu lúc bị gọi dậy mà chưa ngủ đủ. Anh nhổm người dậy “Làm…”, rồi lại im lặng nhìn Trần Uyển với khuôn mặt nhợt nhạt đang đứng trên tấm thảm trên giường, Cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi của anh, đôi chân dài, trắng nuột nà. Miệng anh khô khốc, ánh mắt di chuyển lên mặt cô, đôi môi cô hơi hé mở, đôi mắt to tròn trừng lên nhìn anh, nước mắt lưng tròng chực rơi.
“Mới có mấy giờ? Ngủ tiếp đi.” Mệt mỏi suốt đêm nên cảm giác như mới ngủ đã bị gọi dậy, đầu óc anh là một mớ hỗn độn, anh chẳng nghĩ ngợi gì, đưa tay kéo cô xuống giường,
Cô như điên cuồng cắn xé phía sau lưng anh, Tần Hạo tức giận trong lòng, một tay vòng qua eo rồi nhấc bổng cô lên vai, ném lên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách. Cô nằm gọn trong sofa, vừa ngồi dậy lại lập tức nhào tới. Tần Hạo nghiến răng, vung nắm đấm trước mặt cô, gào to: “Cô tỉnh lại đi, ông đây chưa đụng đến cô!”.
Cô như bị đánh cho ngớ ngẩn cả người, ánh mắt đờ đẫn nhìn thẳng vào anh, dường như ngay cả hơi thở cũng bị ngưng trệ. Anh tức giận không chịu nổi, đứng trước mặt cô thở hổn hển. Trong khoảnh khắc, căn phòng chỉ còn nghe thấy tiếng thở của anh, còn cô, hồn phách không biết đã phiêu dạt đến nơi nào rồi.
Tần Hạo hồi lâu sau mới trấn tĩnh lại, hậm hực nói: “Anh chưa động vào em, người bỏ thuốc gài bẫy em là Hồng Kiến Học. Tối qua lúc anh đến thì thần trí của em đã không còn tỉnh táo nữa, sau khi rời khỏi bệnh viện về cũng không biết đưa em về đâu nên mới đến đây”. Thấy một bên má cô nhợt nhạt, không còn sắc máu, một bên bị mình đánh cho sưng đỏ, anh hối hận vì lúc nãy đã hơi nặng tay.
Tần Hạo tiến đến ngồi xổm trước mặt cô, ánh mắt cô mênh mang vô định, miệng lúng búng lặp đi lặp lại năm từ: “Các ngươi không phải người! Các ngươi không phải người!”. Lòng Tần Hạo đau nhói, vuốt nhẹ gương mặt cô, khẽ nói: “Được rồi, được rồi, bọn anh không phải người, bọn anh đều là lũ súc sinh”. Nói rồi không chịu được cơn đau nhói và thương cảm trong lòng, anh ghé môi hôn lên má cô. Cô chẳng buồn né tránh, môi anh vì thế lướt qua mang tai cô.
Ánh mắt chán chường, ghê tởm của cô khiến tâm trạng anh bất giác u buồn, anh nghĩ ngợi vô vọng, muốn bảo vệ gì chứ? Rồi anh khẽ biện bạch: “Anh chưa đụng gì đến em, nếu không yên tâm, chúng ta có thể tới bệnh viện kiểm tra”.
Cô quay đầu nhìn anh bằng ánh mắt như dao cắt, như muốn kiểm chứng xem lời nói của anh có chân thực hay không, sau đó ánh mắt lạnh lùng lại nhìn vào vết thương trên vai anh, “Anh đang chảy máu”.
Trên thảm và ghế sofa dính vết máu, lúc này anh mới cảm thấy đau. Anh cười khổ, lục tìm băng dán vết thương ra, ngồi dựa vào tay vịn ghế rồi xé một miếng định dán lên vai trái. Cô thấy động tác của anh vụng về, không nói không rằng đến trước mặt anh, giúp anh bóc băng dán và dán lên vết thương. Trong mắt anh bây giờ chỉ có những ngón tay thon dài, khéo léo của cô