Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342448
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2448 lượt.
mà cậu cũng không bắt? Ninh Tiểu Nhã đã phải xin phép giúp cậu, nói cậu sốt, phải tới bệnh viện tiêm. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế? Cậu mà không quay lại là bọn tớ đi báo công an rồi”.
Trần Uyển không còn sức để trả lời, chỉ gượng cười, “Vậy à? Để tớ xem xem. Điện thoại hết pin rồi”.
“Đã xảy ra chuyện gì? Nhìn như ma ấy, xảy ra chuyện gì? Cậu cậu bị bắt lại hả? Ninh Tiểu Nhã, đừng kéo tay áo tớ.”
“Không có gì. Chỉ là thấy khó chịu. Các cậu đã mua cơm chưa?”
Mọi người trả lời, Ninh Tiểu Nhã hỏi: “Tiện thể mua giúp cậu nhé”.
Trần Uyển lắc đầu, nằm xuống giường mình, “Các cậu đi đi, tớ không đói”, nói rồi kéo rèm. Nhớ tới điện thoại nhưng không muốn bước xuống tìm cục sạc.
“Tớ giúp cho”, người nói là Thái Uẩn Khiết. Trần Uyển còn đang ngạc nhiên thì cô ta đã giúp cô cắm sạc, lại nói: “Nhìn cậu như sắp muốn ngất đi rồi ấy. Có muốn ngậm mấy viên đường không? Nhớ lúc nhỏ tớ thiếu máu, cậu luôn trộm đường của nhà để cho tớ”.
Trần Uyển nhếch nhếch khóe môi, gượng cười, nói: “Không cần đâu, cảm ơn cậu. Ngủ một giấc là khỏe ngay thôi. Chuyện lúc nhỏ, tớ gần như quên sạch rồi”.
Thái Uẩn Khiết nghe cô nói đã quên gần hết, gương mặt đang tươi cười bỗng cứng đờ, mãi sau mới nói: “Vậy cậu ngủ đi, tớ cũng đi mua cơm”.
Trần Uyển đợi mọi người trong phòng đi hết mới với lấy điện thoại đang nạp điện. Mấy chục cuộc gọi nhỡ, đa phần là số của ký túc xá và Hà Tâm Mi, lúc nhìn thấy tên của Tưởng Tiểu Vi hiện lên màn hình, nỗi oán hận trong cô lại trào lên. Sau khi xóa số liên lạc chướng mắt đó, cô lại ấn số của Phương Tồn Chính, ngẩn ngơ nhìn hồi lâu rồi xóa từng số một.
Đừng suy nghĩ những thứ đó là có hay không, cũng đừng nói hắn đến gây chuyện chống đối anh, làm thế chỉ hại hắn thôi…
Cô cắn chặt môi, đè nén cơn oán hận, điên cuồng và tuyệt vọng đang gầm gừ nơi cổ họng, mãi đến khi cảm thấy mùi máu trong miệng. Lần đầu tiên cô thấy mình yếu đuối và bất lực, lần đầu tiên cô biết mình hèn hạ như cỏ rác.
Đúng lúc cô ấn lại số điện thoại Phương Tồn Chính thì điện thoại đổ chuông. Số của người lạ. “Đến ký túc xá rồi à? Mở điện thoại rồi sao? Ăn chút gì rồi ngủ đi…”
Cô vừa nghe thì thét lên, như tiếng con vật tru lên đầy tuyệt vọng, sau đó điện thoại bị đập vào tường, vỡ tan thành bốn, năm mảnh, giống hệt như trái tim cô, như cơ thể cô lúc này.
Trần Uyển ngủ mơ, có những cảnh tượng trong ký ức, cô có thể ngửi thấy hơi ấm của mẹ trong nhà bếp, còn nhớ cả nơi cây ớt chỉ thiên trên bệ cửa đã kết trái; cũng có cảnh thật lạ lùng, cha mẹ đang ở trên thuyền, còn đứng bên bờ, nhìn cánh buồm mỗi lúc một trôi xa, cô liền nhảy xuống biển, gặp nước triều dâng, cô cứ bị đẩy vào bờ hết lần này đến lần khác, hết lần này đến lần khác… cô cứ thế sải cánh tay mệt mỏi bơi về phía trước trong vô vọng…
Trời còn chưa sáng, cô đã lên chuyến xe bus đầu tiên đi đến nghĩa trang.
Ngôi mộ đôi đó là do cha chọn khi mẹ cô mất, lúc đó dự tính ngôi mộ sẽ dành cho cha khi ngoài một trăm tuổi, nào ngờ chẳng được mấy năm thì đã phải dùng đến. Vị trí rất tốt, gần đỉnh đồi, hướng chính đông, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy mặt trời mọc. Cô ngẩn ngơ nhìn vào màu đen trắng trên tấm ảnh, lần đầu tiên oán trách cha: Sao cha chỉ mua hai ngôi mộ? Vậy sau này con sẽ ở đâu? Có phải là lúc đi rồi cha mẹ không cần con nữa không? Có kẻ bắt nạt con, cha mẹ cũng không thèm quan tâm, phải không?
Đống tro bụi bị cơn gió thổi thốc lên, bay vào mắt, cô càng dụi càng đau, lòng bàn tay ướt đẫm. Cô tủi thân ôm mặt khóc nức nở, những đau khổ từ trong lồng ngực như bật ra.
Lúc xuống núi, đôi mắt cô đã sưng đỏ. Khóc rồi, hét rồi, trút hết ra rồi, còn thế nào nữa đây? Không thể đảo ngược, không thể thay đổi, xuống núi rồi thì cô vẫn chỉ một mình, chỉ một mình cô đối diện với sự thực.
“Tiểu Vũ năm nay bắt đầu hiểu chuyện, về nhà là đi thẳng vào phòng học, đến đêm mới tắt đèn”, mợ híp mắt cười.
“Vậy thì tốt rồi. Bây giờ cực khổ sau này làm việc gì cũng biết giá trị của nó.”
Mợ nhìn cô thở dài, ngồi xuống nói: “Để con học ở Đại học Đông Bắc là thiệt thòi cho con rồi. Tiểu Vũ, mợ chẳng còn kỳ vọng gì lớn, chỉ cần nó thi đậu vào Đại học Đông Bắc là được. Tiếp tục chịu đựng thêm vài năm, lúc chị em con ra trường đi làm rồi thì cậu mợ không cần lăn lộn nữa”.
“Mợ, đừng nói đến chuyện thiệt thòi hay không thiệt thòi, con cũng chẳng cảm thấy Đại học Đông Bắc có gì là không tốt. Tiểu Vũ mà có thể thi đậu vào một trường tốt hơn thì cứ để nó học, con trai học ở một trường danh tiếng thì sau này kiếm việc sẽ dễ dàng.” Tay Trần Uyển đang lau bình rượu dừng lại, đáng lý ra cô nên đi lấy tiền gia sư, ở chỗ Tưởng Tiểu Vi vẫn còn nửa tháng lương cô chưa lấy, đó là đồng tiền cực khổ của cô, nhưng đi tìm người phụ nữ đó…
“Mấy ngày trước mợ có nói với cậu con chuyện định bán cái nhà này, như vậy thì sẽ giải quyết được học phí của Tiểu Vũ và con. Cùng lắm thì sau này thuê phòng ở.”
“Vậy tiệm này thì sao?”
“Cậu và con nói giống hệt nhau, mợ nói cậu con có tay nghề rồi thì có th