Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342602
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2602 lượt.
, nỗi u uất dần dần biến mất, thay vào đó là niềm hoan hỷ. Nếu như vết thương rộng ra chút nữa, miếng băng dán nhỏ hơn chút nữa, chúng ta cứ vô tình va chạm như thế thì tốt biết bao.
Cô khịt khịt mũi, nhìn vai anh vài giây rồi nói: “Tốt nhất là đi bệnh viện, để thế này vết thương sẽ trầy xước hơn. Đừng nhìn tôi, tôi không có tiền bồi thường cho anh đâu”. Anh có chút vui mừng, có chút cảm động, muốn nói chỉ cần có em chăm sóc, đừng nói là đi bệnh viện, mà đi bất cứ đâu cũng được. Cô tiến hành bước đầu tiên và nói: “Trước đây tôi chỉ cảm thấy trên ti vi những người con nhà giàu hống hách, không biết bây giờ… Tôi không hiểu được mấy người các anh nghĩ cái gì, có tiền có điều kiện, thiếu gì con gái bám theo cho các anh chơi đùa, tại sao lại giở cái thủ đoạn đê hèn này ra?”, giọng cô nghẹn ngào, dừng lại chốc lát rồi nói tiếp: “Chuyện tối qua cảm ơn anh! Anh và Tưởng Tiểu Vi có quan hệ thế nào? Có phải hôm qua Tưởng Tiểu Vi vì anh mà cố ý hại tôi? Mấy việc này tôi nghĩ mãi không ra. Ngay từ đầu đã không hiểu nổi tâm tính của các người. Gặp phải cú lừa này tôi mới biết, làm người không thể quá lương thiện, nếu không sẽ chỉ bị người ta bắt nạt. Sau này tôi không dính dáng gì tới mấy người nữa, cũng xin anh đừng làm phiền tôi”.
Niềm vui sướng của anh bỗng chốc tan biến, giọng khàn khàn: “Anh và Hồng Kiến Học không giống nhau”.
Cô thờ ơ nhìn anh, “Có gì không giống chứ? Bản chất của mấy người đều như nhau, ỷ mạnh hiếp yếu, chỉ có mức độ là khác nhau mà thôi. Nếu như anh không phải là luôn không chiếm được tôi, hoặc người bị hại hôm qua là người anh không quan tâm, tôi nghĩ có thể anh sẽ đứng xem trò vui rồi bỏ đi. Giờ tôi cảm thấy, mấy người các anh rất đáng sợ, bao gồm cả Tưởng Tiểu Vi, máu lạnh, thú tính. Nhưng những điều này chẳng can hệ gì đến tôi, sau này coi như không dây mơ rễ má gì đến nhau nữa”.
Lời nói của cô như kéo anh xuống vực thẳm, suy nghĩ và cảm xúc đình trệ, hóa thành hư vô, nhìn vào ánh mắt cô, nhìn vào cơ thể cô thấy rõ sự xa xôi vô bờ.
Cô cũng không mong anh sẽ trả lời, hai người im lặng rất lâu, cô hỏi: “Quần áo của tôi đâu?”.
“Trong phòng anh”, giọng anh lạc đi như không phải của mình.
Một lúc sau Trần Uyển đã đi ra với bộ quần áo lấm lem của mình, cô đứng cách xa mấy mét, “Cảm ơn anh”. Cô mệt mỏi vô cùng, thế giới của họ, tâm tư của họ, cô không tài nào hiểu nổi, tại sao nhất định phải tìm niềm vui trên sự đau khổ của người khác? Không từ thủ đoạn để đạt được mục đích? Bao gồm cả Tưởng Tiểu Vi. Cô lờ mờ ngộ ra rằng, chuyện hôm qua không phải là ngẫu nhiên, có phải là đã có sự sắp xếp và ý đồ hãm hại từ trước? Bây giờ cô không còn tinh thần để phân tích, chỉ muốn vứt bỏ hết nỗi sợ hãi của hôm qua và cơn hoảng loạn hôm nay sang bên, ngủ một giấc thật sâu. Cho dù trước mắt cô là chàng trai với vẻ mặt thiểu não vô cùng, nửa cánh tay vương đầy vết máu, cô cũng chẳng còn tâm sức đâu mà quan tâm, cô không có bất cứ cảm kích gì với anh, nếu như không phải vì anh thì cô đã không bị liên lụy gì.
“Tôi đi đây.”
Thói hư tật xấu của con người rốt cuộc có bao nhiêu?
Cái gọi là ỷ mạnh hiếp yếu, lúc nhỏ cô đã từng chứng kiến một số chuyện như thế. Ví dụ như: bảo người mắc chứng down đập đầu vào tảng đá; hoặc dẫn người mù đi vào con đường đầy hố; hoặc tóm một con mèo rồi hùng hổ cắt đuôi nó. Những tính cách đó là bẩm sinh, sau này lại có gia đình hoặc có thế lực nào đó bảo vệ, những việc xấu này sẽ chuyển sang một hình thái khác. Nếu như ai đó có thế lực mạnh che chở, mà lại có thể làm những việc độ lượng cho mọi người thì người đó quả là đáng ngưỡng mộ, nhưng có được mấy người như vậy?
Bản chất của mấy người đều như nhau, ỷ mạnh hiếp yếu, chỉ có mức độ là khác nhau mà thôi.
Câu nói này khiến đầu óc và tâm trí Tần Hạo bị kích động, khiến anh thấy oan ức vì bị sỉ nhục và khinh thường, nhưng lại không tài nào giãi bày được. Anh tự hỏi, mình thành tâm thành ý đối với Trần Uyển, hoặc từng bị mê hoặc vì sắc đẹp của cô, nhưng đến tối hôm qua, lúc anh chỉ ôm chặt cô mà không có bất kỳ hành động đi quá mức nào lại khiến anh vô cùng vui vẻ, anh nhận ra rằng có một số điểm mình đã bắt đầu thay đổi. Đáng tiếc là đến tận hôm nay, liệu cô cảm nhận được mấy phần? Máu lạnh, thú tính, cô luôn quy anh vào loại đó.
Trần Uyển đi một bước là nỗi đau đớn trong lòng Tần Hạo gia tăng thêm một chút, càng lúc càng mãnh liệt, cuối cùng khiến cơ thể anh run rẩy. Cơn phẫn uất theo đó dâng trào, như bị dây leo kéo thúc, cành lá điên cuồng bám vào chân tay, xương cốt. Đến giới hạn cực điểm, anh lại trở nên bình tĩnh, ánh mắt dõi theo cô đang từng bước đi về cửa chính, anh bật dậy đuổi theo, đóng sầm cánh cửa cô vừa mở ra.
Trong tích tắc nhìn thấy Tần Hạo hoàn toàn trần trụi, Trần Uyển hít một hơi, tâm trạng như vỡ vụn. Tất cả cảnh tượng trước mắt mờ ảo, xa vời, ngay cả hơi thở của anh cũng dần dần trôi xa. Trước mắt chỉ có gương mặt anh, gương mặt không biết từ lúc nào đã loang lổ vết máu, dữ dằn, đáng sợ. Miệng cô ú ớ, giãy giụa,