Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342447

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2447 lượt.

chuyện với cậu đấy”.
Trần Uyển cứng người, định nói đã ngủ rồi, do dự một hồi rồi cũng vâng một tiếng, khoác thêm áo đi ra ngoài.
Trong tiệm có mấy người hàng xóm đang trêu đùa Phương Tồn Chính: “Cô nương Tiểu Uyển kia rồi. Lão nhị, anh phải giữ cho chặt đó”.
Phương Tồn Chính cười ngượng ngập, hỏi cô: “Về mà không gọi điện cho anh?”.
“Điện thoại rơi hỏng rồi. Giờ này anh còn chưa đến Đế Cung à?”
“Có treo cổ cũng phải xả hơi trước đã chứ. Tuần trước em về, anh đang ở ngoài tỉnh nên không gặp được, lần này không gặp thì phải đợi tuần sau nữa.”
“Hai đứa đi tìm chỗ khác nói chuyện”, mợ mím môi cười, giục Trần Uyển: “Về trễ cũng không sao, cậu mợ để cửa cho”.
Đứng ở đầu hẻm, Phương Tồn Chính hỏi: “Muốn đi đâu? Đi ăn khuya nhé?”.
Cô lắc đầu, “Muốn uống rượu”. Thật sự mà nói, cô hi vọng say bí tỉ một trận, để cô trốn chạy trong lúc say, chỉ cần có thể không nhìn tận mắt cái tương lai của bản thân mình đang tan vỡ là tốt rồi.
Phương Tồn Chính bất ngờ nhíu mày, ngần ngại nói: “Vậy đi Đế Cung, anh gọi Hầu Tử để lại một phòng”.
Cô thở dài, nhìn ánh sáng bàng bạc trên dòng Thanh Thủy, nói: “Thôi vậy, đi Thuần Dương quan ngồi một chút.”
Trong Thuần Dương quan tĩnh mịch như tờ, có thể mơ hồ nhìn thấy ánh sáng màu đỏ yếu ớt trên bàn thờ trong chính điện. Cô bỗng hào hứng, chỉ vào một góc của nóc điện thờ, hỏi: “Chỗ đó có thể lên được không? Em còn nhớ có lần Lục Chỉ ở trên đó say xỉn, khóc than với ánh trắng”.
Phương Tồn Chính mỉm cười, “Em vẫn còn nhớ? Đã là chuyện của mấy năm trước rồi. Nào, xem xem cái bệ này liệu có đổ không, nếu không đổ thì anh sẽ nâng em lên”.
Run rẩy đứng trên bức tường, anh ta đưa tay giữ vào eo cô, tay cô bám vào góc tường leo lên trước. Anh ta cười ha hả nói: “Em cứ ở trên đó đợi anh, anh nhớ là ở tầng dưới có rượu. Anh đi lấy, đảm bảo đủ cho em uống”.
Lúc anh ta lên chỉ nghe tiếng va đập của mấy chai bia, “Chỉ có cái này”.
Trần Uyển ngồi bó gối, cầm lấy nhấp một ngụm, vị ngòn ngọt, đăng đắng của lúa mạch dần thấm vào cổ. “Cái này thật ngon”, nhìn ra dòng Thanh Thủy, cô hít một hơi thật sâu, nói: “Sống ở đây lâu rồi, ngay cả dòng Thanh Thủy này cũng chẳng thấy hôi thối nữa”.
“Đó là do em ngửi quen rồi.”
Họ ngồi chắn gió, mái tóc dài của cô chưa khô bị gió thổi, vài sợi vướng lên khuôn mặt Phương Tồn Chính, anh ta nắm lấy rồi gài lại bên tai cô. Lúc tay anh ta đưa tới, cô giật bắn mình, quay nhìn sang thấy anh ta mới thở phào nhẹ nhõm, rồi cười gượng gạo. “Em không vui à?”, Phương Tồn Chính bối rối hỏi, “Sao hôm nay em cười khó coi thế?”.
“Thế sao?”, cô nhếch miệng cười lấp liếm.
Buồn bã nhìn dòng Thanh Thủy phía trước và con đường phía tây đổ nát bên kia bờ sông, chầm chậm hớp một ngụm bia trong tay, lúc sau mới nói: “Phương Tồn Chính, anh nói ba năm, sau ba năm sẽ rửa tay gác kiếm. Ba năm có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Sau này dự định sẽ làm gì?”.
“Sau này? Chưa nghĩ tới”, anh ta gãi đầy, “Cái số của anh, không làm cái nghề này thì thật sự chẳng thể nghĩ được là có thể làm gì. Còn về bao nhiêu tiền, thì cũng sẽ luôn phải đủ cho bà xã chứ. Thời buổi bây giờ, nhà xe, sau này còn nuôi con, không có tiền triệu trong tay thì không gọi là khấm khá được”.
“Mấy triệu chẳng phải anh đã có rồi sao? Đế Cung lớn như vậy, hẳn là kiếm được con số đó.”
“Làm đĩa không phải là con đường kiếm tiền đúng đắn, bỏ ngân hàng thì không an tâm, cũng chẳng có bao nhiêu lợi lộc. Đổi thành đồ uống thì lại là chuyện khác. Em yên tâm, Đế Cung từ khi khai trương đến nay đã được mấy tháng rồi mà chưa thất thoát gì.”

“Việc làm đĩa đó không thể ngừng được sao? Hoặc bàn giao hẳn cho bọn Lục Chỉ, Hầu Tử?”
“Anh cũng muốn rửa tay không dính vào nữa, nhưng công việc làm ăn mới đang bắt đầu, còn thiếu nhân lực. Anh muốn đợi đến lúc tiền vốn ở Đế Cung lấy lại được rồi sẽ cho dẹp cái xưởng ở Thành Quan. Em nghe được tin đồn gì sao?”, ánh mắt anh ta có chút lo lắng, “Lục Chỉ nói gì với em à?”.
Không dưng lại đi hại người khác… Giọng nói dửng dưng mang theo nụ cười thách thức… Trần Uyển bất giác rùng mình, cô ôm gối nghiêng mặt nhìn thẳng vào Phương Tồn Chính, “Anh nói xem?”.
“Em đừng tin mấy chuyện mà bọn Lục Chỉ nói. Tên Hạ Phong Tử thấy ghen tị với cơ hội kiếm tiền của tụi anh, cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai. Hắn mượn cớ công trình đang di dời ở đường phía tây đối diện, tưởng là có thể nhúng tay vào khu vực của bọn anh, anh cũng muốn xem hắn có bản lĩnh gì! Hắn đang dựa hơi, ôm chân ai thì anh còn chưa tìm hiểu rõ, đàn em của hắn vào Đế Cung anh vẫn không rời mắt.”
Không phải người đó nhúng tay vào là tốt rồi. Trần Uyển có chút yên lòng, có điều cơn gió trên nóc điện thổi qua từng đợt từng đợt, hơi lạnh len lỏi vào tận con tim, tay chân lạnh buốt, chỉ cảm thấy tâm trạng bồn chồn lo lắng. Nghĩ đến kẻ chủ mưu… cô lặng lẽ nhìn xuống dòng sông đang chở nặng phù sa, nỗi xúc động dâng lên, nhớ đến cái dáng càn rỡ của Lục Chỉ ngước nhìn mặt trăng thét lên u uất, xả hết mọi bực dọc trong lòng.
“Nghỉ lễ mùng Một tháng Năm em không có kế ho