Chặn Lại Quý Công Tử Toàn Diện
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342446
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2446 lượt.
lắng cho hắn thì hôm qua lúc về, em đã đi báo cảnh sát rồi. Em tự hỏi mình xem, thật sự là không lo sợ? Em không sợ hắn sẽ vào tù như anh trai sao? Hai anh em họ Phương làm loạn ở Tế Thành bao nhiêu năm nay, có bao nhiêu kẻ thù? Anh trai Phương Tồn Chính ở trong tù không bị đày đọa là bởi vì ở ngoài có hắn che chở, nếu như cả hắn cũng vào tù… thì kẻ thù cả trong lẫn ngoài sẽ hợp lại cho anh em họ Phương lãnh đủ”.
Cô không để ý là mình đang ở trên đường, bổ nhào tới đánh anh. Anh vội nắm lấy cánh tay cô, rồi vòng tay ôm chặt cô vào lòng như một cái kén bao lấy con nhộng khiến cô thể cử động được. Oxy trong phổi dường như bị anh rút sạch, cô gắng hít thở, ngẩng đầu nhìn chỉ thấy những sợi râu lún phún trên cằm anh. “Không muốn nhìn hắn vào tù thì hãy nghĩ cách làm anh vui.”
Tần Hạo nhận được điện thoại của gia đình nhưng lần lữa hai ngày sau mới về nhà, không biết cơn giận của cha anh lên đến chừng nào. Sau khi tính toán đâu vào đấy, anh mới xuống xe đi vào cổng. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình quyền thế sớm tạo cho anh thói quen chuẩn bị tâm lý đối phó, nhưng vẫn có chút lo sợ.
Bước vào thư phòng, thư ký chuyên trách của Tần Trọng Hoài ra hiệu để anh yên lòng, rồi đóng cửa đi ra. Cha nhìn anh từ đầu đến chân, không giấu vẻ săm soi. Trước ánh mắt truy xét, anh vẫn đứng yên tại cửa, không dám cử động, đợi đến khi cha thôi không nhìn nữa thì mới từ từ bước vào.
“Anh lớn rồi, suốt đêm đi tranh giành gái gây chuyện thị phi, lại còn hiếu chiến! Anh có biết bây giờ ở ngoài kia người ta đang rêu rao khắp nơi những gì không?”
Ban đầu Tần Hạo tưởng chuyện của Trần Uyển đã lọt đến tai cha, nhưng thì ra là chuyện về Hồng Kiến Học, lòng tạm an tâm, anh bình thản ngồi xuống ghế trước bàn làm việc. “Cha, cha phải có con mắt phân biệt thị phi, con của cha mà cần phải đi giành gái à? Nói không chừng có kẻ xấu rắp tâm đổ thêm dầu vào lửa, cố ý tạo mâu thuẫn.”
Tần Trọng Hoài hừ lạnh một tiếng, “Không cần tới phiên anh giáo huấn tôi. Không có lửa sao có khói, anh mà được như hai anh họ của anh thì người khác cũng chẳng có cơ hội để đổ thêm dầu vào lửa”.
Mãi đến lúc đi ngủ, Tần Hạo vẫn suy nghĩ về tin tức này, anh đã sớm dự liệu là sẽ có một cuộc long tranh hổ đấu, có phải sự biến động về nhân sự sẽ khiến cho tình hình thay đổi hoàn toàn? Cha của Hồng Kiến Học lăm le cái vị trí này lâu rồi, lần này con đường thăng tiến của ông ta vấp phải những vấn đề của Hồng Kiến Học có thể sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Cha làm công tác chính trị bao lâu nay, không bao giờ tiết lộ tin tức. Nhưng, “Anh bớt phóng đãng đi thì tôi mới yên tâm được”, ẩn ý của câu nói này khiến anh phải cân nhắc.
Nhắc đến Hồng Kiến Học, anh lại sôi gan lên, nếu không phải vì thằng ôn con ấy thì sao Trần Uyển có thể oán hận anh đến nhường này?
Trần Uyển!
Anh dường như vẫn cảm nhận được sự căng thẳng và mềm mại lúc cô vùng vẫy trong vòng tay anh; cả hình ảnh cô bướng bỉnh mím môi ngẩng đầu cố nuốt nước mắt vào trong; bóng lưng đi như người mất hồn trên đường Thượng Hải; cái dáng nắm chặt cán dao với ánh mắt hung tợn… tất cả cứ hiện lên trước mắt anh, hình ảnh dừng lại cuối cùng là ánh mắt trống rỗng khi cô nằm dưới người anh…
Cơn gió đêm từ ngọn núi thổi vào tận lòng anh, lạnh đến mức làm tim anh đau đớn.
Trần Uyển ra sức kỳ cọ thân thể, sự căm hận thể hiện qua bàn tay. Hai ngày nay cô tắm không biết bao nhiêu lần. Cái mùi dâm đãng đó như thấm vào tận chân tơ kẽ tóc, cho dù đã thay quần áo nhưng cô vẫn cảm thấy dơ bẩn. Làn da trên cơ thể cô bị chà xát như tôm nõn, móng tay cào lên hằn thành vết mới thôi.
Bước vào phòng nhỏ của mình, cô có thể thấp thoáng thấy hai cái túi đặt dưới giường, cô đưa chân đá chúng vào. Ống chân bị đập vào thành giường đau điếng, cô ôm chân, liên tục thầm chửi rủa.
“Chị?”, Tiểu Vũ từ bên ngoài hỏi vọng vào.
“Không có gì, em cứ học bài đi.” Cô không an tâm, ngồi lên giường, lật tấm ga lên xem, quả thật nó đã bị cô đá vào góc khuất nhất dưới gầm giường. Cái tên đáng chết đó ném lại hai cái túi ở bên lề đường, nói là để cho cô thời gian mấy ngày suy nghĩ, sau đó bước lên xe đi thẳng. Suy nghĩ cái gì? Làm thế nào để anh vui à? Đơn giản thôi, chém anh một dao là xong.
Nói là thế, nhưng hai ngày sau, cô đã mất đi cái dũng khí cầm dao khi đối diện anh. Hôm đó, sự kinh hãi và phẫn uất lúc cô bừng tỉnh dậy không đáng sợ, điều đáng sợ là sau đó, cái khoảnh khắc anh khống chế sự phản kháng của cô mà tiến vào, thời khắc ấy, tất cả nỗi tuyệt vọng đều bị tàn phá, nghiền nát. Không chỉ là thân xác, còn cả tinh thần. Cô bó gối giấu gương mặt mình, không dám tiếp tục suy nghĩ nữa. Có lẽ giết anh mới giải quyết được vấn đề, cũng là cách duy nhất để bù đắp cho vết thương của cô. Nhưng lấy mạng cô mà thay thế cái mạng rác rưởi đó quả là không đáng. Có điều, nếu không như vậy, Phương Tồn Chính… Cô vùi mặt mình vào đầu gối sâu hơn nữa, không biết phải làm sao.
Mợ đứng ở cửa phòng, hỏi: “Tiểu Uyển, đã ngủ rồi à? Tồn Chính đến, đang ở ngoài nói