Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342450
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2450 lượt.
ơng Tồn Chính đã đoán ra được. Cậu Trần Uyển từng là một người lính, mỗi khi gặp chuyện đều bình tĩnh và có nhiều kinh nghiệm, lại hay giúp đỡ người khác, rất có uy tín trong hẻm Chu Tước. Hơn nửa năm nay cùng những đại biểu cư dân đường phía tây đi khiếu nại, chắc đã sớm bị để mắt tới, chuyện tối nay rõ ràng là để báo thù và cảnh báo người khác. Di dời là chuyện đã định chắc chắn, Phương Tồn Chính là vãn bối, không biết nên can ngăn thế nào, nhưng anh ta có dặn Trần Uyển rồi, bảo cô khuyên cậu đừng can dự vào chuyện đó nữa. Theo như miêu tả của Tiểu Vũ, anh ta có thể chắc chắn đến tám, chín mươi phần trăm đó là tay chân của tên Hạ Phong Tử phụ trách việc di dời ở con đường phía tây. Băng nhóm này tàn ác vô cùng, đừng nói là đâm chém mà giết người cũng không chớp mắt. Hôm nay may mà trong quán có nhiều người, nếu chỉ có mấy người nhà họ Củng thì hậu quả thật khó lường.
Trong lúc nói chuyện thì mấy hộ dân ở đường phía tây cũng đến, cửa phòng cấp cứu ồn ào hỗn độn.
“Mợ, đi vội quá không mang tiền. Tiền thuốc thang…”, Trần Uyển hoảng hốt nhớ ra chuyện này.
“Để mợ về lấy, cũng không biết có đủ không”, mợ lau nước mắt, nói: “Người đưa cậu mợ đến đây đã ứng trước giúp, giờ lấy tiền trả lại cho người ta”.
“Thím cứ ở đây, trên xe cháu có tiền, cháu đi lấy”, Phương Tồn Chính nói, “Giờ đã muộn quá rồi, cũng không nên để người ta đợi”.
“Người đưa mọi người đến đây đâu? Để con đi cảm ơn họ trước”, Trần Uyển hỏi.
Tiểu Vũ chỉ chỉ, “Ở đầu hành lang, họ nói mùi ở đây khó chịu”.
Trần Uyển càng đi đến gần thì càng nhìn rõ bóng người dưới ánh sáng lờ mờ và càng không dám tin, “Sao anh lại ở đây?”, cô trợn mắt hỏi.
Tần Hạo đưa mắt nhìn theo dáng Phương Tồn Chính đang sải bước ra khỏi khu cấp cứu mới quay lại, hất hàm về phía anh ta ở bên ngoài cửa sổ, nói: “Sao em đi cùng với hắn?”.
“Là anh đưa cậu tôi đến đây?”, ánh mắt cô hoài nghi, “Sao anh lại ở nhà tôi? Sao mà trùng hợp thế?”.
Anh không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt càng nhìn càng thấy nham hiểm, sau mới khẽ hỏi: “Ý của em là gì?”.
Cái con người quái gở này, làm việc gì cũng thấy kỳ quái, hơi thở của cô mỗi lúc một gấp gáp, không thể không nghi ngờ. “Đêm hôm canh ba anh có mặt ở nhà tôi làm gì? Còn đúng lúc nhà tôi xảy ra chuyện? Lại tỏ ra tốt bụng đưa cậu mợ tôi đến bệnh viện nữa? Anh làm cái quái gì thế? Mọi chuyện có phải anh gây ra không? Uy hiếp Phương Tồn Chính còn chưa đủ, lại đến hại cậu tôi nữa!” Cô nắm chặt bàn tay thành nắm đấm, cố kiềm chế sự khinh bỉ và cơn giận dữ đang chực trào lên.
Anh bị cô chất vấn một tràng khiến những gân xanh bên thái dương giật giật, đưa mắt nhìn cô hồi lâu rồi giận dữ cười, “Em nghi ngờ anh? Đúng, anh hại cậu em đó, anh kêu người đánh ông ta, rồi đứng đó chê cười. Sau đó lại điên khùng đưa ông ta đến bệnh viện, sợ ông ta mất mạng”, cười xong thì anh hạ giọng tiếp tục nói: “Em đọc tiểu thuyết quá nhiều hay là mắc chứng hoang tưởng? Anh hại cậu em làm gì? Làm thế có gì tốt cho anh? Anh còn muốn hỏi em, em đêm hôm khuya khoắt không ở nhà mà cùng Phương Tồn Chính đi đâu?”.
“Anh không cần quan tâm, tôi hỏi anh, người đánh cậu tôi có phải là do anh gọi đến?”
Anh không ngủ được, trằn trọc mãi mà trong đầu toàn nghĩ đến cô, gọi cả chục cuộc điện thoại cũng chỉ nghe thấy một câu Thuê bao quý khách vừa gọi hiện…, như ma xui quỷ khiến anh đến trước cổng nhà cô chỉ với mong muốn được nhìn thấy cô, rồi nghe cô nói gì cũng được, để cho trái tim bị chà xát đau đớn, đang phiêu du theo gió có một nơi nương dựa… Nghe thấy trong nhà cô có tiếng động khác thường, phản ứng đầu tiên của anh là chạy vào giúp sức, khi cùng vây bắt tên lưu manh trọc đầu cầm dao xếp cuối cùng suýt nữa thì bị lĩnh một dao. Trên đường đến bệnh viện, anh còn hí ha hí hửng vì đã có cơ hội thể hiện, cuối cùng cô cũng có thể biết được mặt tốt của anh. Nhưng rốt cuộc, đổi lại là sự xuất hiện của cả hai người, hơn nữa trong cuộc gặp gỡ này cô lại coi tên Phương lão nhị là hiệp sĩ anh hùng cứu mỹ nhân, còn anh chính là tên tiểu nhân thấy người gặp nguy thừa cơ hãm hại.
Anh lặng người nhìn cô, rất lâu không nói nên lời. Rõ ràng cô đã là của anh, nhưng anh không hề cảm nhận được sự thỏa mãn và vui sướng, giống như vốc lên một vốc nước, nhưng chỉ có thể bất lực nhìn chúng chảy qua kẽ tay đến cạn cùng. Cái cảm giác hư vô trong lòng bàn tay đó thấm vào cơ thể, để rồi sự kích động, sự không cam tâm bùng nổ mãnh liệt, mãnh liệt đến mức khiến anh sợ hãi.
“Em muốn anh thừa nhận phải không? Như thế sẽ càng chứng minh anh là một tên cặn bã, rác rưởi, đê tiện, như thế em sẽ càng coi thường anh, căm ghét và thù hằn anh?”
Anh nhìn sát vào cô, không để cô rời mắt đi nơi khác. Trần Uyển hốt hoảng, không biết là vì ngọn lửa đang hừng hực cháy trong mắt anh, hay vì sự tự thương cảm ẩn giấu trong giọng nói phẫn nộ của anh. Cô dần thả lỏng nắm tay, “Không phải thì thôi, tiền viện phí là do anh đóng phải không? Ngày mai tôi sẽ trả lại anh. Giờ mời anh đi khỏi đây được chứ?”.
Cô không đợi được câu trả lời của anh, chỉ thấy ánh mắt phiền muộn