Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2458 lượt.
ạch đi chơi đâu à?”, anh ta chuyển đề tài.
Cô lắc đầu.
“Muốn đi Thê Hà không? Nghe nói trong núi có mở khu du lịch suối nước nóng rất tuyệt.” Trong ánh mắt anh ta có chút mong chờ, nhưng phút chốc tan biến khi cô yếu ớt lắc đầu. Thấy cô cầm chai bia đã hết trong tay dồn sức ném xuống sông rồi lại mở một chai khác, anh ta không kìm được chau mày nói: “Đừng uống nữa”.
Cô không để tâm, vẫn ngửa mặt lên uống, Khóe mắt cô long lanh như đọng nước mắt.
“Anh thích em điểm gì?”, đừng nói là vẻ bề ngoài của em, giờ đây em hận nó.
Anh ta nghĩ ngợi nghiêm túc rồi nói: “Không biết. Có lẽ là sạch sẽ?”.
Cô nghe hai từ cuối cùng, rùng mình co rúm người lại trong gió, trái tim đầy những vết xước như thể không chịu đựng được lời khen cuối cùng đó, run lên cầm cập.
“Lạnh à?”, anh ta thấy cô run run.
Cô chỉ lắc đầu một cách cứng nhắc, không dám nói lời nào.
“Chắc em không nhớ lần đầu tiên mình gặp nhau, không phải là lần anh cứu em ở con hẻm phía sau. Lúc ấy em còn chưa cao bằng cái bàn, ôm búp bê đứng ở cổng chỗ mảnh đất trống xem tụi anh đá cầu”, thấy cô bắt đầu lấy lại tinh thần, anh ta thích thú cười, “Em không nhớ chứ gì? Lúc đó mảnh đất trước quan này chưa đổ bê tông, chỉ là bãi đất. Em mặc váy, và búp bê trên tay em cũng mặc chiếc váy là một bông hoa. Những cô bé bên cạnh chơi đồ hàng, em cứ chăm chú nhìn. Khi quả cầu của bọn anh bay tới, em né tránh, rồi loạng choạng ngã ra đất. Anh đến kéo em dậy, em nhìn anh một cái, chắc là ghét anh bẩn, rồi em tự đứng dậy. Sau đó phủi phủi đất ở tay, chăm chú nhìn đôi giày của anh. Đôi giày thể thao anh mang là được thừa hưởng từ anh trai, lộ ra nửa ngón chân cái. Ánh mắt ấy khiến lòng anh chua xót, rồi anh nhìn em, ngã vậy mà người vẫn sạch sẽ, ngay cả cái tất cũng trắng tinh”.
“Khoác lác, em đâu có như vậy.”
“Tối nay có thể được thấy em cười rồi”, Phương Tồn Chính nhìn cô, cũng cười rồi nói tiếp, “Chuyện anh có kéo em dậy hay không anh cũng quên rồi, nhưng vẫn còn nhớ cảm giác em sạch sẽ và chúng ta khác xa nhau. Sau này hỏi mọi người mới biết là mẹ em đưa em đến thăm cậu, một người con nhà họ Củng. Sau này có thấy em mấy lần, anh đều đứng xa xa để nhìn. Anh bao giờ cũng mặc quần ngắn, đôi giày không bẩn thì rách mũi, xấu hổ khi bị em bắt gặp. Anh luôn cảm thấy…”. anh ta dừng lại một chút, “Chúng ta không đi cùng một con đường”.
Những chuyện này cô không để ý, chỉ nhớ lúc nhỏ đúng là có chiếc váy và váy của búp bê là một bông hoa, là do mẹ cô lấy vải may. Cô tưởng tượng hình ảnh anh ta lúc đó, một cậu bé tự ti và rụt rè, cố thu bàn chân lại để không lộ ngón chân ra. Lại nghĩ về những năm gần đây, sự quan tâm và chăm sóc anh ta dành cho mình, cảm thấy bản thân không thể trả món nợ này và càng thấy thêm tội lỗi. Nhất thời nỗi chua xót không thể kìm nén được, dưới ánh trăng cô không đành nhìn ánh mắt ân cần của anh ta. Cô sụt sịt mũi, quay đầu nhìn ra ánh sáng bàng bạc trên dòng Thanh Thủy.
Anh ta chăm chú nhìn gương mặt nghiêng của cô, khẽ thở dài, rõ ràng cảm giác giây phút vừa rồi rất gần gũi nhưng đột nhiên lại xa vời vợi.
Phương Tồn Chính thích sự sạch sẽ của cô, gương mặt trắng trẻo và đôi tất trắng tinh của cô thuở nhỏ đối với anh ta mà nói là thế giới mà anh ta rất khó với tới, thế giới không có sự khốn cùng và đấu tranh; anh ta thích sự thuần khiết của cô, ánh mắt không vướng bụi ấy sẽ không bị vùi lấp bởi bản tính tham lam và cục cằn quen thuộc của anh ta; anh ta thích cô, mặc dù khoảng cách xa xôi, nhưng mỗi lần được đến gần cô đều khiến trái tim rung động, không dám tin mình lại có vận may đến thế.
Anh ta khẽ thở dài, mở nắp chai bia, học theo cách của cô, ngửa mặt lên ánh trăng mà uống.
Trong gió, phảng phất tiếng của người đàn ông gào thét và cả tiếng chó sủa, Phương Tồn Chính nhìn theo phía phát ra âm thanh, là phía nhà Trần Uyển. “Lại vợ chồng nhà nào đó cãi nhau”, anh ta nắm chặt chai bia rỗng trong tay, hỏi cô: “Muốn về chưa? Muộn quá rồi”.
Cô ừ hữ gật đầu, vịn vào vai Phương Tồn Chính trèo xuống. Lúc từ trên tường nhảy xuống, mái tóc dài của cô phủ lên mặt anh ta, nơi mềm mại ấy lại chà xát lên ngực anh ta. Anh ta nín thở, không kịp suy nghĩ đã cúi người xuống áp vào môi cô. Trong chớp mắt, người cô cứng đờ, sau đó lúc bàn tay anh ta lướt vào gáy cô và dùng lưỡi tách đôi môi cô ra thì trong đầu anh ta như có luồng điện chạy qua, tràn đầy vui sướng. Ngay tức khắc, cô cố sức đẩy anh ta, loạng choạng lùi hai bước đứng sát vào chân tường.
Phương Tồn Chính hít một hơi thật sâu, niềm vui trong lòng dần dần tan biến, không cách nào níu kéo lại được. Anh ta ngượng ngập muốn mở miệng nói xin lỗi thì cô từ trong góc tối bước ra, “Về thôi”. Cô cúi đầu, không nhìn rõ nét mặt. Hai tay cô đút vào túi quần, ngay cả cơ hội kéo tay cũng không cho anh.
“Em đến hơi trễ, mọi người đang hỗn loạn, không nhìn kĩ. Nhưng đầu đều húi trọc, có mấy tên xăm mình. Tên cầm đầu mặc áo ba lỗ đen, bên ngoài khoác áo choàng ngắn.”
Mặc dù Tiểu Vũ nói không rõ ràng nhưng Phư