Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342460
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2460 lượt.
vàng quay ngược trở ra, phía sau anh nói vẻ oan uổng: “Đây gọi là sự thay cũ đổi mới! Em hiểu không?”.
“Sáng qua sao?”, Tần Hạo hứng chí cười ha hả, “Em nói làm anh sợ đến mức sau này không dùng được nữa thì tính sao? Nhà họ Tần sau này mà tuyệt tự thì phải kiếm em tính sổ à? Em lấy gì để bồi thường anh đây? Hả?”.
“Đi chết đi!”, giọng nói anh gay gắt làm cô sợ đến mức phát hoảng, rồi thấp giọng nói: “Đừng có nói nhăng nói cuội với tôi, không việc gì thì tôi cúp máy”.
“Đừng, anh có việc thật”, anh ngập ngừng nói, “Anh đang đứng ở đầu hẻm nhà em, ra anh gặp một chút”.
“Tôi không rảnh.”
“Thế anh sẽ vào nhà em vậy”, anh nói lời đe dọa với ngữ điệu dương dương tự đắc, có thể xem anh là tên vô lại nhất trong những tên vô lại.
“Anh... anh bình thường một chút có được không? Giờ này công việc đang bắt đầu rất bận, làm sao tôi bỏ đi được?”
“Đơn giản, nói em có hẹn với bạn học gì gì đó, còn sợ cậu em không cho em đi à?”
Cô hoang mang không nói được câu nào, bực bội chỉ muốn cầm điện thoại và cả cái giọng nói của anh ném cho tan nát. Cô thở dài, chán nản nói: “Tôi không muốn lại nói dối cậu tôi”.
Anh làm lơ: “Nói dối nhiều thì như rèn luyện vậy, khi đạt đến cảnh giới mặt không đỏ, tim không loạn thì em còn phải cảm ơn anh ấy chứ. Ra đi, anh ở chỗ cũ, mười lăm phút nữa”. Không đợi cô từ chối, nói xong anh lập tức cúp máy.
Đúng mười lăm phút sau cô đi ra, lúc miễn cưỡng lên xe, Tần Hạo nhìn đồng hồ, nỗi lo lắng trong lòng đã tan biến, gương mặt hiện lên nụ cười đắc ý, “Em không thích trang điểm, lần sau cho em năm phút là đủ”.
“Có việc gì thì nói mau đi.” Một lần nhượng bộ là một lần khuất phục, nụ cười của anh càng thêm tự đắc và cô càng nhận rõ sự nhỏ bé và bất lực của mình.
“Về chuyện đó”, anh cười giản xảo, “Không biết có phải là bị em dọa đến mức hoảng sợ không còn dùng được không, muốn tìm em kiểm tra lại một lần”.
“Đi chết đi!”
“Đùa em thôi”, anh không để ý đến lời mắng nhiếc của cô, không giấu được ý cười trên gương mặt, “Tới giờ ăn rồi, muốn đi đâu ăn?”.
“Đi chết đi!”
“Ăn cơm xong đi xem phim nhé?”
“Đi chết đi!” Đây là câu duy nhất cô muốn nói với anh.
“Muốn xem gì? Ngọa hổ tàng long? Hoa dạng niên hoa?”
“Đi chết đi!”
Anh nhướng mày, sau đó đột nhiên đạp chân ga, tăng tốc lao về phía sông Thanh Thủy, trong chớp mắt Trần Uyển chỉ nghe thấy tiếng phanh xe chói tai, âm thanh ấy như chuẩn bị xé rách cổ họng, chiếc xe trượt đi và dừng sát ngay hàng rào chắn bên dòng sông.
Tim cô như muốn nhảy ra ngoài, cô thở hổn hển, “Đồ điên!”.
Tần Hạo buồn cười nhìn cô, “Muốn chết thì chúng ta cùng chết! Làm đồng mệnh uyên ương cũng hay”. Nói xong, một tay anh nâng cằm cô lên, miệng kề tới ngăn hơi thở nặng nề của cô, đưa đầu lưỡi vào, khiêu khích cô một cách suồng sã.
Hôm nay là ngày vui nhất trong khoảng thời gian này.
Tiệc mười hai bàn, được cái toàn những món ăn gia đình. Chạng vạng tối, các món ăn đã được chuẩn bị xong, trong nồi súp lớn khí nóng bốc lên cuồn cuộn quyện với mùi thơm ngào ngạt xung quanh. Trần Uyển “lâm trận” trong tâm trạng đầy lo lắng, tay chân hơi luống cuống, vì thế cô thở thật nhẹ, lẩm nhẩm đọc thực đơn, trong đầu ôn lại các bước thực hiện trước đây. Có cậu bên cạnh hướng dẫn, sau khi bắt đầu tiệc thì bận rộn nhưng vẫn còn trật tự, dần dần cũng trở nên tốt đẹp.
Phải rất chuyên tâm, đứng ở nhà bếp với nhiệt độ cao của những ngày đầu hạ, tâm trạng rối bời bao ngày qua cũng theo đó mà lắng xuống, lòng tĩnh như nước, không có chút phiền nhiễu nào.
“Cậu, sức khỏe cậu chưa bình phục hẳn, nên kiêng khói, rượu.”
Đêm khuya, người đã về hết, cậu vẫn ngồi trên chiếc ghế tre trong sân, một đĩa lạc rang muối, một đĩa thịt bò muối, nửa ly rượu vang. Thấy cô tắm rửa xong đi ra, cậu gọi cô lại ngồi xuống đối diện.
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, cô vội chạy ra sân trước. Cất tiếng a lô nhưng đầu kia không lên tiếng, cảm giác mệt mỏi và bất lực ập đến, tối qua cô nói với anh là bữa tiệc hôm nay đều do cô đảm nhiệm, không thể bỏ đi đâu được. Lẽ nào con người này chẳng quan tâm đến cảm nhận của người khác chút nào sao?
“Đừng gọi tôi ra nữa, chuẩn bị ngủ rồi, hơn nữa thật sự là rất mệt, rất mệt, tuần sau phải thi rồi mà tôi còn chưa xem bài vở gì cả.”
“Anh biết, chỉ là muốn nghe thấy giọng em.” Tần Hạo đứng ở đầu con hẻm, có thể thấy ánh đèn đường lờ mờ ở trước cửa tiệm nhà cô. Trên đường có một chiếc Suv màu đen dừng lại không xa chỗ anh. Mắt nhìn về phía đó, cánh cửa xe trượt xuống, anh và người trong xe nhìn nhau. Máu trong người sôi lên, anh yên lặng chờ đợi hồi lâu. “Em ngủ sớm đi, mai anh đến đưa em tới trường.”
Lúc Tần Hạo gập điện thoại, cánh cửa chiếc xe Suv dần dần khép lại. Sau khi chiếc xe đó chạy khuất tầm nhìn, cơn bực tức trong anh mới tan dần.
Tuần thứ hai, Trần Uyển lần khần đến tận khi ký túc xá chỉ còn mình cô, cô mới xách đồ đi ra cổng. “Nói là không được đón ở cổng trường rồi, sao lại cứ thế?”, cô bước lên xe nghiêm mặt hỏi.
“Chẳng p