Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342455
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2455 lượt.
hải vì anh lo em mang nhiều đồ đó sao?” Thấy cô đi tới, gương mặt nhỏ nhắn hồng hồng, trên trán đã lấm tấm mồ hôi, Tần Hạo đưa tay điều chỉnh cho điều hòa xuống số nhỏ. “Nói là đến dưới lầu ký túc đợi, em lại không chịu. Sao phải đi xa thế cho khổ, người toàn mồ hôi kìa.”
“Anh không đến thì tôi cũng về nhà như vậy, Ninh Tiểu Nhã cũng định đi cùng đường với tôi”, trong thâm tâm cô, anh là điều đáng sợ mà thiên hạ không hay biết, “Sao anh rảnh thế? Không cần đi làm, không cần kiếm tiền à?”.
“Đừng so sánh anh với mấy tên chơi bời lêu lổng, lúc anh làm việc thật sự thì không thấy mặt mũi em đâu. Cầm lấy này”, Tần Hạo đưa ly nước lạnh cho cô, “Không phải là em thì ai mà có khả năng để anh đưa rước như vậy? Tán tỉnh mấy tiểu minh tinh cũng không mệt thế này”.
Anh đã quen thói lông bông, nhất thời không kịp giữ mồm, lời đã nói ra ngay cả bản thân cũng cảm thấy khó chịu. Lén liếc nhìn, cô đang nhìn ra ngoài cửa xe, chỉ có thể trông thấy gáy cô, gương mặt anh không khỏi có chút ngượng ngùng, chẳng dám nói năng bừa bãi nữa.
Chiếc xe đi vào đường cao tốc, Trần Uyển mới gạt bỏ được vẻ lãnh đạm trên nét mặt, cô ngạc nhiên quay nhìn trạm thu phí phía sau.
“Đi Hải Dương, anh có việc phải đi gặp bạn. Sáng mai sẽ đưa em về.”
“Sao không nói sớm? Anh có việc thì dẫn tôi đi làm gì?”
Anh đã sớm đoán được phản ứng kịch liệt của cô, bình thản nói: “Gặp bạn bè là tiện thể, chủ yếu là đi chơi. Cá kiếm hồ Đại Dương mùa này là béo nhất, cũng khó bắt được, trưa nay đã đặt bàn rồi, mình tới thưởng thức”. Anh khẽ liếc nhìn, thấy cô mím môi, đôi mắt tròn mở to, không nói, nghĩ là cô đang thầm chửi rủa cái việc “tiền trảm hậu tấu” của mình. “Em nói là em nghỉ hè phải chăm chỉ ở nhà, không thể ra ngoài tùy tiện được, anh cũng đồng ý rồi. Em cùng anh đi một chuyến ra Hải Dương thì sao lại không vui thế?”
“Tôi đã nói là hôm nay về nhà rồi.”
“Gọi điện về báo hôm nay em có việc phải ở lại ký túc một ngày là xong, ngày mai về”, Tần Hạo một tay ấn số điện thoại nhà cô, cũng không thèm nhìn cô, mắt vẫn trông thẳng về phía trước, hỏi: “Em gọi hay anh gọi?”.
Anh có thể nghe thấy tiếng cô thở phì phì qua cánh mũi, biết là con mèo con lại xù lông lên rồi. Trong lòng cười thầm, tay cầm điện thoại làm động tác ấn gọi, rồi đưa lên tai, nhưng bất ngờ bị cô giật lại.
Anh ra vẻ ngạc nhiên nhìn cô, ánh dao trong mắt Trần Uyển như thể sẽ đâm cho anh mấy nhát, “Tiểu nhân!”.
Anh vừa nghiêng tai nghe cô nói dối vào điện thoại, vừa cảm thấy thích thú vô cùng.
Tần Hạo nói nơi ăn cá kiếm không phải ở trong thành phố Hải Dương, mà là ở thị trấn Tân Cảng gần Hải Dương. Nói đến thị trấn Tân Cảng, sự phản đối của Trần Uyển giảm đi mấy phần, bắt đầu tò mò nhiều hơn. Cô nhớ Tân Cảng là nơi cha mẹ cô tham gia vào đội sản xuất nông thôn, chỉ là không nhớ cụ thể là làng nào.
Vào Tân Cảng, cô có chút ngỡ ngàng.
“Rất khó tin phải không, không thua gì Tế Thành. Thành phố mới được xây dựng trên nền đất hoang vu, Diệp lão tứ quả thực khiến người ta không thể không phục”, Tần Hạo đưa mắt ngắm nhìn kiến trúc hai bên đường, nói.
Diệp lão tứ trong lời nói của Tần Hạo tên là Diệp Thận Huy, ba mươi tuổi, tính nghiêm nghị, ánh mắt sâu xa, sắc sảo, so với Tần Hạo rõ ràng là hai thái cực khác nhau. Trần Uyển vô cùng ngạc nhiên, cô luôn nghĩ rằng những người mà Tần Hạo đi lại chỉ như bọn Hồng Kiến Học.
“Anh Tứ, vợ em đây”, Tần Hạo giới thiệu, rồi ôm lấy vai cô, “Chào hỏi đi em”.
Trần Uyển bị anh nói là “vợ” thì xấu hổ nóng bừng tai, ấp úng chào, vẫn để tay anh trên vai.
Diệp Thận Huy nghe thấy thế, quay sang nhìn lại cô một cách chăm chú. Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, lập tức gật đầu với cô, lại cười nói với Tần Hạo: “Anh đã nói ngày mai về Tế Thành, hôm nay cậu còn nóng lòng chạy đường xa như vậy đến để giết anh à?”.
Tần Hạo ngồi xuống, nói: “Anh tưởng em đến là vì muốn gặp anh à? Em vì cá kiếm mà đến đó, một năm cũng phải đến đây một, hai lần, muốn xem có phải anh làm việc cả ba trăm sáu mươi lăm ngày không?”.
Diệp Thận Huy cười không nói gì.
Tần Hạo kéo Trần Uyển ngồi xuống, “Đứng ngẩn ra đó làm gì? Anh Tứ đây không phải người ngoài, không cần khách sáo”.
Trần Uyển theo lời ngồi xuống, tâm trí vẫn tập trung vào ánh mắt chăm chú lúc nãy của Diệp Thận Huy, mơ hồ cảm thấy trong đáy mắt sâu xa kia còn có điều gì đó mà cô chưa rõ.
Chỗ ăn ở bên hồ Đại Dương, chỉ có vài chiếc sàn rộng mấy mét vươn ra trên mặt hồ. Ngồi chưa được bao lâu thì mưa trút xối xả, ba người đành chuyển vào trong phòng, qua lớp tường kính có thể nhìn thấy ánh đèn của Tân Cảng và làn sóng lăn tăn gợn trên mặt hồ. Món ăn cũng là những món nhà nông, đều làm từ những thứ có ngay trong hồ, nhẹ nhàng mà tươi ngon. Cá kiếm mà Tần Hạo sùng bái được chế biến thành hai món, một hấp và một nấu.
Mục đích thật sự khiến Tần Hạo đến đây không phải vì cá kiếm. Trong ngân sách đầu tư chứng khoán của Diệp Thận Huy, anh chiếm tỷ trọng lớn, trong năm, Diệp Thận Huy và Tống Thư Ngu đã xem xét tình hình cẩn thận, Tần Hạo tin vào con mắt tinh tường từ trước tới nay