Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2452 lượt.
iếc giường Kingsize nằm cuộn tròn lại.
Mặc dù vậy, cô vẫn không thể chợp mắt được.
Tuy đã thoát khỏi sự giam cầm của vòng tay anh, nhưng nơi đây không thể cho cô cảm giác an toàn, thoải mái. Đây là lần thứ tư trong tháng cô đến nhà anh, giống như ba lần trước, cô biết phải lặng lẽ đếm từng giây từng phút, đợi đến lúc mệt mỏi rã rời, không cầm cự nổi mới có thể chìm vào giấc ngủ.
Lần đầu tiên khi đến đã là rất muộn, lúc bước vào căn phòng này, cô cảm thấy sợ hãi tấm gương trước mặt. Tấm thảm lông cừu xa xỉ mới tinh, trong mắt cô phảng phất hình ảnh hai cơ thể trần quấn lấy nhau, phía dưới cơ thể rõ ràng là vết máu loang lổ. Giây phút đó cô như bị người khác bóp chặt cổ họng, hơi thở như ngừng lại. Một lần hồi tưởng lại chuyện ngày đó là một lần trong cô dậy lên nỗi sợ hãi.
Lần thứ ba, anh nghe điện thoại rồi tần ngần nhìn sang cô, cô nghiêng tai lắng nghe, biết là có người hẹn anh, ngay lập tức cô thấy thoải mái như sắp được trốn thoát, vội thu dọn đống sách vở vào túi, nói: “Anh đi công việc đi, tôi có thể tự về”. Anh nhướng mày, nói: “Là thầy Tống của bọn em. Em cùng anh đi gặp cậu ấy hay là ở nhà đợi anh?”.
Cô không thèm để ý đến ánh mắt đắc ý của anh, bình tĩnh đáp lại: “Tôi về ký túc xá”.
“Được, vậy thuận đường anh đưa em đi.” Anh chợt nghĩ ra điều gì đó, quay người lại, “Hay là ngày mai hẹn cậu ấy đi ăn? Cậu ấy biết chuyện của tụi mình thì trong trường sẽ quan tâm đến em hơn”.
Cô nuốt lại cơn khó chịu, rũ vai ngồi xuống chỗ cũ: “Không cần. Tôi ở đây đọc sách, sắp thi rồi”.
Cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh, có thể tưởng tượng được vẻ vô cùng đắc ý của anh, rõ ràng anh biết cô không còn lựa chọn nào khác mà còn cợt nhả, đúng là đồ tiểu nhân bỉ ổi.
Lúc anh trở về đã gần nửa đêm, tiếng dép vọng lại ngày một to dần. Cô nép bên giường, tâm trạng càng thêm căng thẳng theo tiếng bước chân. Lúc vào, anh ném bừa chiếc áo khoác trên tay xuống, nặng nề thả người lên giường. Mùi rượu xộc lên mũi, cô bỗng nhiên kinh hãi, định nhảy khỏi giường nhưng không kịp, hai cánh tay anh dang ra kéo cô vào lòng, vùi mặt vào cổ cô.
Khoảnh khắc đó, mạch máu toàn thân cô như đông cứng lại.
“Sợ anh à? Đừng sợ anh, đừng xa lánh anh.” Anh lầm bầm bên tai cô, mùi rượu nồng nặc. “Anh chỉ ôm em thế này là được rồi, chỉ cần em ở bên cạnh anh là được. Đừng nghĩ anh xấu xa như vậy. Ngoan ngoãn để anh ôm một lúc, chỉ một lúc thôi.”
Cô lo lắng hoảng loạn, trong bóng tối cơ thể căng thẳng cảnh giác. Không biết bao lâu, hơi thở nặng nhọc của anh mới bình tĩnh trở lại. Sau sự buông lỏng đột ngột của anh, cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, ba năm, còn ba năm đau khổ phía trước, cô thầm tính. Cô gạt mớ tóc anh sang một bên, khẽ khàng rời khỏi sự trói buộc của cánh tay anh, nhưng anh lại lấn tới, hôn lên má cô trong vô thức. “Mèo con, anh yêu em... Em không biết anh yêu em đến nhường nào đâu.”
Cô cười mỉa mai.
Yêu? Yêu một người là phải làm tổn thương cô ấy, phải áp bức cô ấy, cưỡng bức tinh thần của cô ấy, ức hiếp lòng tự tôn của cô ấy sao? Tình cảm chẳng sâu đậm gì, sao có thể nói là yêu đương?
Đêm đó cũng giống như đêm nay, nằm mãi không ngủ được, có vô số những cảm xúc phức tạp trong lòng mà cô không thể diễn tả nổi.
Lúc Tần Hạo dậy, động đậy cánh tay thì thấy bên cạnh mình trống rỗng. Anh hoảng hốt, lập tức tỉnh táo. Mở mắt ra nhìn, quả nhiên là cô gái cứng đầu này nằm cuộn mình nơi chân giường. “Tránh xa thế, xoay người cái là em rơi xuống đất còn gì?” Cũng bất lực như những lần trước, anh ôm cô vào lòng.
Cô vẫn giữ tư thế ngủ lúc trước, cuộn tròn mình, hai cánh tay ôm sát dưới cằm. Anh càng nhìn càng cảm thấy cô giống như con mèo mà bà nội nuôi khi anh còn nhỏ, độc lập, kiêu ngạo, thiếu cảm giác an toàn, không dễ dàng tin tưởng, cho dù có sự chênh lệch về sức mạnh cũng không hề sợ hãi giơ móng vuốt ra bảo vệ danh dự, lúc bị tổn thương cũng nhất quyết không khúm núm trước người khác, tự đứng dậy khâu lại vết thương. Cũng giống như lúc này, nghe nói khi con người nằm với tư thế như khi còn ở trong tử cung của người mẹ là lúc cảm thấy không an toàn nhất, anh biết nỗi sợ hãi của cô, cũng biết cô đang âm thầm chịu đựng, đến khi nỗi sợ hãi tích tụ đến mức không thể kìm nén nổi thì cô sẽ giương móng vuốt về phía anh. Anh nghĩ đến chuyện mấy lần này, nửa đêm cô lẩn trốn và sáng sớm tỉnh dậy với đôi mắt quầng thâm, có một cảm giác mất mát mơ hồ lướt qua trái tim anh.
Cô sợ anh. Đêm đầu tiên anh đã phát hiện ra cô thật sự sợ anh như thế.
Đêm đó, cô nằm bên cạnh anh, hương thơm tươi mát từ cơ thể cô xâm nhập vào mọi giác quan của anh, mỗi lỗ chân lông đều cuồn cuộn dục vọng. Nhưng cơ thể cứng đờ và nỗi sợ hãi ẩn chứa trong đáy mắt của cô giống như một cái tát giáng thẳng vào mặt anh, anh sau khi suy nghĩ kĩ, biết rằng cũng ở trong căn phòng này anh đã làm chuyện đó với cô và gây tổn thương cho cô biết nhường nào. Cơn dục vọng như bị giội một gáo nước lạnh, bỗng chốc biến mất.
Lần thứ hai, lần thứ ba, sau khi cẩn thận quan sát mới phát hiện cô thường len lén nhìn anh thăm dò, dùng ánh mắt đầy cả