Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2454 lượt.
nói vớ vẩn, chị có bao giờ dễ chịu với Phương Tồn Chính đâu? Cái gì mà chia tay với không chia tay?”, quay đầu thấy ánh mắt quan tâm của cậu, lòng hơi lắng xuống, cũng không biết nên giải thích thế nào, chỉ quay người sắp xếp lại đồ đạc trên bàn.
Tiểu Vũ có chút khó hiểu khi chị bỗng nhiên quở trách, xoa xoa gáy quay nhìn cha, “Thế con đi tắm trước”.
Thấy cậu lặng im, trong lòng Trần Uyển thấp tha thấp thỏm, một lúc lâu sau không đợi cậu hỏi, cô chủ động thẳng thắn nói: “Cậu, con và Phương Tồn Chính, không có hi vọng gì cả”. Nói xong, ánh mắt cô ủ rũ. Bản thân cô cũng không phân biệt rõ mình buồn bã vì anh ta hay vì mối giao tình mấy năm nay.
Củng Tự Cường lấy điếu thuốc châm lửa, nói: “Con người Phương Tồn Chính không xấu, trượng nghĩa, có bản lĩnh. Nhưng trong thâm tâm, cậu thấy nó không hợp với con, cậu hi vọng sau này con tìm được một người xứng đôi hơn, yên ổn cuộc sống. Cho dù là vợ chồng có cãi cọ, đánh nhau thì cũng không thấy đáng sợ bằng việc sống bên Phương Tồn Chính”.
Thấy Trần Uyển vẫn cọ rửa thớt, không lên tiếng, ông Củng Tự Cường động lòng, hỏi: “Con thích nó à?”.
Trần Uyển ngừng tay, nước chảy tong tong qua những kẽ ngón tay, nỗi buồn trong cô cũng bị cọ rửa sạch sẽ. Nghĩ ngợi hồi lâu, cô mới nói: “Có lẽ không phải là thích. Nhưng, con luôn cảm thấy mắc nợ anh ấy quá nhiều, không nỡ”.
“Cậu biết, thâm tâm cậu cũng không nỡ.” Củng Tự Cường rít một hơi thuốc, rồi nói: “Nó giúp đặt cọc tiền viện phí, cậu sẽ nghĩ cách để trả lại cho nó. Con với nó có thành hay không thì cũng không thể để gia đình mình yếu thế. Họ Củng nhà chúng ta tuy nghèo nhưng sống có khí tiết, không thể để người khác giễu cợt sau lưng”.
Trần Uyển nghe cậu nói thì cắn môi. Không được để người khác giễu cợt sau lưng. Nếu như cậu biết tên khốn Tần Tiểu Ngũ...
Cái ngăn kéo có để sẵn tiền bên trong đó, anh nói cô có thể tùy ý lấy, nhưng ánh mắt cô lướt qua nó bao nhiêu lần, kiềm chế bản thân không được phép nghĩ, không được phép nhìn, không được phép đụng tới. Mặc dù rất nhiều việc cần đến tiền, nhưng cô sợ rằng một khi đã mở ngăn kéo đó ra, cô sẽ khó lòng cưỡng lại sự cám dỗ của đồng tiền. Nó là cái lỗ đen, rất có thể có sức hấp dẫn vô cùng mạnh mẽ, cuốn cô vào bóng tối vô tận.
Cô không dám thử.
“Nếu không trả được thì bán cái nhà này đi. Mợ con nói cũng đúng, cố níu giữ tấm ngói này thì có nghĩa lý gì, dù ở đâu đi chăng nữa thì chỉ cần có cơm ăn là được.”
Từng chùm nho trong khu sân chung đã tím, hơn nửa tháng nữa sẽ chuyển sang màu đỏ. Cây thường xuân đã leo kín nửa bức tường, cánh cổng lớn cũng bị bao phủ hơn nửa bởi sắc xanh um tùm. Cây tử đằng ở đầu tường được vén sang bên để nhường chỗ cho hoa lan tiêu. Cây nguyệt quế ở sân sau mỗi năm đến mùa thu lại thu hút biết bao đứa trẻ đến vây quanh ngoài tường để bẻ cành!
“Thật sao, thật sao?”, đây chỉ là nơi sống nhờ của cô nhưng lại rất có ý nghĩa. Sống mấy năm, ngay cả từng viên gạch, từng mái ngói cô đều yêu mến. Đây cũng là căn nhà nơi mẹ cô sống trước khi lấy chồng, trong sân bếp vẫn có hình bóng thời trẻ của mẹ tóc cột thật cao, chạy đi chạy lại lo liệu mọi thứ. Cô không nỡ. “Cậu, cậu nỡ không?”
“Có cái gì mà không nỡ. Cậu cũng nghĩ kĩ rồi, những thứ này là vật ngoài thân, cứ cho rằng tổ tiên để lại, nhưng sao có thể quý giá bằng con người. Chỉ cần chị em con học thật giỏi, sau này có tiền đồ thì coi như cậu cũng hoàn thành sự giao phó của cha mẹ con rồi.”
Tiền học phí của mình cô đã dành dụm đủ từ lâu, phần còn lại còn có thể mua cho Tiểu Vũ thứ gì đó. Nhưng bây giờ phải trả tiền viện phí cho Phương Tồn Chính, chuẩn bị học phí cho Tiểu Vũ nữa. Cái ngăn kéo như có ma lực đó lại một lần nữa thoắt hiện trong đầu, đầu độc cô, hấp dẫn cô, coi như đó là sự đền bù anh dành cho cô. Bỗng có giọng nói khác phản đối: Tiền, có thể làm vơi đi những vết thương của cô không? Có thể xóa đi cảm giác sợ hãi trong những cơn ác mộng của cô không?
“Tiểu Uyển, Tiểu Uyển! Điện thoại!”
“Dạ?”, cô bừng tỉnh, nghe mợ đứng ngoài gọi, liền lên tiếng đáp lại, mới nhận thấy cậu đã ra khỏi nhà bếp lâu rồi, “Con đến đây”.
Nghe giọng nói trong điện thoại, cô chột dạ liếc nhìn sang mợ đang chào một người khách, cố nén giọng, nói vào ống nghe: “Sao anh lại gọi đến nhà tôi?”.
“Không gọi đến thì anh phải đi đâu tìm em đây? Em giống như con diều không dây ấy, thoắt cái là bay mất.”
Cô khó chịu, “Có việc à? Có gì thì mau nói, trong bếp còn cả đống việc tôi chưa làm đây”.
Đầu dây bên kia im lặng, lát sau Tần Hạo mới nói: “Anh nhớ em, được không? Anh nhớ, em cũng không cho à? Mình mấy ngày không gặp rồi, em có đến không?”.
Cô cắn răng, liếc nhìn mợ, nói nhỏ: “Cái gì mà mấy ngày, sáng qua...”, cô thấy tai mình bống chốc nóng ran, nói không hết câu.
Sáng qua lúc cô tỉnh dậy, mơ mơ màng màng đi vào nhà vệ sinh, đẩy cửa ra thì vô cùng hoảng sợ. Một con quỷ đang đứng trước bồn rửa mặt, một tay cầm đống khăn giấy, một tay cầm cái... của hắn, ngông nghênh nhìn cô. Cô vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi, vừa xấu hổ, đỏ mặt tía tai chửi đổng: “Thật ghê tởm!”, rồi vội