XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2470 lượt.

của Diệp Thận Huy và sự chuyên nghiệp của Tống Thư Ngu, nhưng muốn lưu thông một khoản tiền khổng lồ như vậy không phải là chuyện dễ, hơn nữa vì có liên quan đến quá trình khởi công và mở rộng con hẻm Chu Tước, nên anh không thể không bận tâm.
Tới giữa tháng Sáu, tiền bạc mới chảy ngược về một cách thuận lợi. Anh thấy những người xung quanh vẫn đang ném tiền vào thị trường chứng khoán một cách điên cuồng mà đau lòng. Họ đều không xác định nổi sự phát triển của thị trường chứng khoán sau này ra sao, nhưng trong thời điểm bây giờ thì có chút điên cuồng, đến lúc thất bại chắc chắn sẽ vô cùng đau đớn. Thị trường chứng khoán của Trung Quốc là nơi sinh ra kỳ tích, nhưng khách quan mà nói, kỳ tích chỉ rơi vào số ít người, còn đa số vẫn chỉ trong chừng mực nào đó.
Anh đến Hải Dương còn vì muốn cùng Diệp Thận Huy nói chuyện sâu hơn về tương lai của con hẻm Chu Tước, cho dù Diệp Thận Huy không có hứng thú với chuyện này thì có anh ta làm trùm bất động sản ở Tế Đông giúp đỡ vẫn tốt. Đương nhiên, có vài điều không thể nói trên bàn tiệc, hơn nữa còn liên quan đến cảm quan về tình hình thị trường chứng khoán vài năm nữa, nên anh và Diệp Thận Huy chỉ nói chuyện qua loa. Thấy Trần Uyển không nói năng gì, chỉ vui mừng ăn uống, Tần Hạo nhướng mày hỏi: “Ngon lắm phải không?”.
Cô khẽ gật đầu.
“Anh thấy không ngon bằng đồ em làm.”
Trần Uyển cười giễu, “Anh biết món tôi làm là vị gì không? Nói không chừng có thể hạ độc chết anh đấy”.
“Em...”, Tần Hạo mím miệng, một số lời nếu nói ra thì thật quá mất mặt. Ví dụ như tối Chủ nhật tuần trước, anh chuẩn bị một phong bao đỏ dày, vờ vào mừng thọ ông cụ trong hẻm Chu Tước, ban đầu còn sợ bị người ta phát hiện đuổi đi, sau đó anh có giáp mặt mợ Trần Uyển mấy bận nhưng bà đang vội nên không nhận ra, thế là anh thấy yên tâm, xà vào bàn những người ngang tuổi ăn một bữa no nê.
“Dĩ nhiên là anh biết”, anh chẳng thèm giải thích với cô.






Lúc Tần Hạo rời bàn ăn đi vào nhà vệ sinh, Trần Uyển lại rơi vào cảm giác bị ánh mắt Diệp Thận Huy săm soi, vô cùng mất tự nhiên.
Con người này không lớn tuổi hơn Tần Hạo là bao, nhưng cách đối nhân xử thế thì hơn hẳn Tần Hạo. Con mắt sâu xa như hồ nước sâu thật khó đoán. Không biết lánh đi đâu, cô đưa mắt lên nhìn. Diệp Thận Huy dường như vì dũng khí của cô mà hơi lặng người một chút, vội giấu đi ánh mắt mơ hồ, cười nói: “Trần Hải Hành là thế nào với cô?”.
Giọng nói của anh ta vô cùng trầm thấp, hồn hậu, dịu dàng. Lúc này, cô thấy hoang mang, đôi đũa trong tay mấy lần chực rơi xuống.
Cô không thấy xấu hổ vì cha, chỉ là đôi mắt mãi không chịu nhắm vào ấy đã sớm làm một góc trái tim cô rữa mục, chỉ cần chạm vào là đau đớn.
“Là cha tôi,” cô khẽ đáp lời.
Công trường bên đường phía tây con hẻm Chu Tước đang khai triển, nếu để cho Công ty Bất động sản Hằng Vũ của Hồng Kiến Học tác quái, thì sự sắp đặt của Tần Hạo ở phía đông coi như đổ sông đổ bể. Anh mưu tính rất lâu, trước tiên là đẩy Hồng Kiến Học lên vị trí cao hơn, sau đó sẽ giải quyết tận gốc. Chỉ là trong giai đoạn này cần phải nhờ đến sự trợ giúp của Diệp Thận Huy. Diệp Thận Huy là dân kinh doanh, rất có tiếng nói trên thương trường, anh ta có lợi ích bản thân để theo đuổi. Theo đà phát triển nhanh chóng của Công ty Hằng Vũ, đối với thế cờ của Diệp Thận Huy mà nói thì ẩn chứa nhiều mối đe dọa, chỉ có nhân cơ hội vây cánh của Hằng Vũ chưa lớn mạnh mà cắt bỏ đi mới có thể tiệt trừ hậu họa.
Đây là tính toán của Diệp Thận Huy, Tần Hạo cũng ngầm hiểu. Anh ước đoán xuất phát điểm của bản thân là gì. Anh là con người có oán báo oán, thời gian đầu đến Tế Thành, Hồng Kiến Học đã làm mất mặt anh, thì hẳn nhiên anh phải đòi lại. Nhưng, vẫn còn một nguyên nhân khác trĩu nặng tận đáy lòng, có thể mơ hồ nhìn thấy.
Bước vào căn phòng tối om, vắng vẻ, khi trong lòng có cảm giác hơi mất mát, anh chợt hiểu.
“Cô gái chết tiệt, đi đâu rồi? Không gọi điện báo một tiếng”, anh lầm bầm vào nhà vệ sinh. Tắm xong đi ra, trong phòng vẫn chẳng có ai. Không phải là tự đi về Tế Thành rồi chứ? Một ý nghĩ lóe lên, bỗng anh phát hoảng. Cô gái chết tiệt, trong người chẳng có đồng nào, nếu như nửa đêm ngồi lên chiếc xe có gã tài xế xấu xa... Mắt nhìn lướt qua thấy trên đầu giường còn túi xách của cô, anh mới trấn tĩnh trở lại, bước đến đẩy cửa ban công.
Diệp Thận Huy biết tính thích hưởng thụ của Tần Hạo, đã bố trí cho anh nhà nghỉ ngay bên hồ, chỉ có ba tầng nhỏ, nếu nói là nhà nghỉ tư gia cũng không có gì thái quá. Phòng có ban công, đủ để đặt hai bàn mạt chược, một bên có cây xanh cao bằng nửa người, cách ly tầm nhìn với phòng bên cạnh, nền nhà lát gỗ chống mục, khung cảnh vô cùng tao nhã.
Khi mưa đã tạnh, từ trên cao nhìn ra, mặt hồ Đại Dương là một dải mênh mông mù mịt, không phân biệt được ranh giới giữa trời và nước. Chỉ có ánh đèn bờ bên kia như những ánh sao.
Trần Uyển ngồi bó gối trên chiếc ghế dài đặt ngoài ban công, mái tóc dài bay bay theo làn gió đêm, đẹp đẽ như một bức tranh.
“Vừa rồi gọi sao không lên