Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2459 lượt.
ò ấy. Chỉ còn thiếu mỗi cái là không thở phì phò thôi”. Nói rồi hít hơi dài, xoa hai bên vai: “Đến xoa giúp anh”.
Nỗi đau khổ trong lòng cô bị anh quấy rối. Không thể chịu nổi, cô trừng mắt nhìn anh, rồi đứng dậy đi vào phòng, chỉ mấy bước cô đã bị anh ôm chặt vào lòng.
Cô gắng sức vùng vẫy, mấy lần vùng lên khỏi đùi anh lại bị anh ôm chặt trở lại. Cô bị ôm gọn trong lòng anh, cái ôm chặt đến mức lồng ngực anh phả ra hơi nóng, hai đùi rắn chắc của anh kẹp chặt lấy cô, bộ dạng vô cùng ám muội.
“Mèo con, chúng mình đã nói là sẽ sống vui vẻ với nhau mà. Cái chuyện kia em đừng để tâm mà mang nỗi oán hận trong lòng, tin tưởng anh thêm lần này được không?”, anh ngồi phía sau khẽ hỏi cô.
Cô úp mặt vào khuỷu tay, một lúc sau mới từ từ ngẩng đầu lên, “Không hận anh? Tin tưởng anh? Thử hỏi có ai rơi vào chuyện đó mà còn có thể sống vui vẻ với anh? Đó không phải thiên phương dạ đàm[1'> thì là cái gì? Mỗi lần ở cùng anh là lại nơm nớp lo sợ, không biết bước tiếp theo sẽ ra sao, anh liệu có phát điên lên nữa không? Đều là người do cha mẹ sinh ra, cha mẹ nuôi lớn, vậy anh dựa vào đâu mà tùy tiện làm nhục tôi? Anh có biết là tôi đau khổ, sợ hãi như thế nào không? Nếu chị em anh mà gặp phải chuyện như thế, anh có chịu nổi không? Mỗi lần thấy anh là tôi lại muốn tát cho mấy cái, vừa rồi hận một nỗi là không thể ngoạm một miếng thịt anh ra mà nhai ngấu nghiến được. Nhưng tôi không thể, tôi chỉ có thể bị anh làm nhục, bị anh hiếp đáp, tôi không có cách nào kháng cự, nhưng tôi còn có thể hận anh, khinh thường anh, cả đời nguyền rủa anh...”.
[1'> Ý là chuyện quá hoang đường.
“Mèo con...” Buổi tối qua có nhắc đến Hồng Kiến Học, trong đầu anh toàn là hình ảnh cô ngồi quỳ ở hành lang Kim Sắc Niên Hoa không ngừng run rẩy, nghĩ nếu như tối đó anh không đến kịp thì không biết hậu quả sẽ ra sao, tim gan như muốn nứt ra, anh hận Hồng Kiến Học, nhưng trong lòng cô, rõ ràng hành vi của anh và Hồng Kiến Học cũng chẳng khác gì nhau? “Mèo con, anh thích em, thật sự thích em. Việc đó là lỗi của anh, nhưng anh và Hồng Kiến Học không giống nhau, anh làm thế là vì thích em.” Thà giải thích với cô còn hơn là tự an ủi bản thân, nhưng cái lý do này bản thân anh nghe cũng thấy thật ngớ ngẩn.
Cô mệt mỏi rã rời, không còn kháng cự vòng tay anh nữa, khóe miệng cô run rẩy, cố gắng giữ nụ cười mỉa mai, “Đúng, thích một người là phải hung bạo với người đó. Anh thật vĩ đại”.
Anh không nói lời nào, chỉ cúi đầu đón nhận lời chế nhạo của cô, miệng mím chặt. Hôm đó cô vô cùng đau đớn gào thét khẩn cầu anh, nhưng anh vẫn như điên dại, trong đầu chỉ có mong muốn chiếm hữu và chinh phục. Khuôn mặt đau đớn lúc đó dần dần đan xen vào nụ cười mỉa mai lúc này của cô, khiến lòng anh đau khôn cùng, “Mèo con, anh...”, anh muốn nói xin lỗi, nhưng trong cổ họng như mắc nghẹn, đến cả hơi thở cũng khó khăn.
Động vật có thể ẩn giấu thú tính không? Anh muốn cô tin tưởng mình, nực cười, “Em đang kể chuyện cười phải không? Sói không ăn thịt, sư tử có thể làm bạn?”. Trần Uyển bình tĩnh trở lại, vô cùng bình tĩnh, nói: “Tôi cũng không kháng cự nổi nữa, buồn ngủ lắm rồi. Anh muốn làm gì thì nhanh lên”.
Thời gian cứ thế trôi qua. Anh vùi đầu vào cổ cô, trong lòng anh hiểu rõ sự nhẫn nhịn và ánh mắt căm thù mà cô dành cho anh. Nhưng anh không để tâm. Anh chỉ quan tâm đến giây phút này, cô là của anh, cô đang ở trong vòng tay anh. Điều anh không hiểu là tại sao sau khi quen cô, anh lại có nhiều cảm xúc lạ lẫm đến thế. Hạnh phúc, buồn bã, đau khổ, chua xót, lo lắng, suy tính thiệt hơn... mỗi cảm giác đều mãnh liệt đến mức anh không thể ngăn cản, không thể chống đỡ, cứ dâng trào cuồn cuộn như những con sóng lạnh táp vào bờ. Càng ngày càng không thể kiểm soát được, như bị một cái gì đó xâm nhập vào người, chiếm giữ tâm trí và tình cảm, chi phối cảm xúc của anh.
Tần Hạo dần dần thoát khỏi những chấn động trong lòng, cố kìm nén cảm xúc, ôm cô đứng dậy. Cảm thấy cơ thể cô đột nhiên cứng đờ, anh dừng bước, cúi đầu nhìn cô đang ở trong lòng mình. Quay lưng về phía trăng, một nửa gương mặt Trần Uyển bị che mờ trong bóng tối, khó nhận biết được cảm xúc. Anh cắn chặt răng, tiếp tục bế cô vào phòng.
Lúc đặt cô nằm lên giường, giọng anh khàn khàn, nói: “Em nói không sai, anh không phải là người tốt. Anh biết em sợ anh, mỗi lần anh chạm vào em là những ngón tay em lại không ngừng run rẩy. Ở Tế Thành, mấy sáng thức dậy đều thấy em nằm cuộn mình nơi cuối giường. Hôm nay anh cố tình muốn thay đổi địa điểm, em oán hận anh thế nào cũng được, anh không thể để em cứ sợ hãi anh như thế. Anh bảo đảm, lần này sẽ không để em bị đau”.
Cô nghe anh nói, lại run lên, đầu ngón tay bất giác bấu vào lưng anh, chống lại sự run rẩy vì sợ hãi. Cô lạnh lùng nói: “Tôi biết là sớm muộn gì cũng thế, tránh không nổi. Anh cũng không cần vờ vĩnh như vậy đâu”.
Anh nâng cằm cô lên nhìn vào ánh mắt yếu đuối đang cố gắng trấn tĩnh của cô, “Tốt”, anh khẽ đáp lời, nói rồi không do dự cúi đầu hôn lên môi cô.
Trần Uyển nghiêng đầu né tránh, nhưng anh không buông tha, nụ hôn dần dần sâu hơ