Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.
ng vội, cứ để chị cháu từ từ xem. Đúng rồi, cháu còn chưa giới thiệu bác Vương mà”, Từ Man Chi nói với Lạc Sa.
“Chị, đây là bác Vương, bác ấy nấu ăn rất ngon”.
“Chào bác, cháu là Lăng Lạc Trần, là chị của Lạc Sa”. Cô nhìn sang Từ Man Chi, ý muốn hỏi bác Vương này có phải do bà tìm đến để lo việc cơm nước, chăm sóc cho Lạc Sa hay không?
Từ Man Chi đứng bên cạnh nói: “Ngày kia ta và cha của Lâm Tự sẽ quay về Mỹ. Bác Vương là người đã đi cùng ta từ nhà mẹ đẻ, theo ta nhiều năm rồi. Giờ ta sang Mỹ, bác muốn ở lại, vừa hay có thể chăm sóc cho Lạc Sa và hai con. Sau này, hai con có thể xuống đây ăn cơm”.
Lạc Trần nhìn bác Vương vẫn đứng cười tít cả mắt nhưng từ đầu đến cuối chưa nói một lời nào, thoạt nhìn đã thấy bà là người sạch sẽ gọn gàng, có đôi mắt rất hiền hậu.
“Bác Vương, sau này phải phiền bác rồi”.
Bác Vương vội vàng xua tay, cười nói: “Cô chủ, đừng khách sáo. Tôi nhất định sẽ tận tâm phục vụ các vị”. Lạc Trần đỏ mặt, để người có tuổi như thế phục vụ mình, làm sao có thể nhận được đây!
Sau này tiếp xúc nhiều với bác Vương, Lạc Trần mới biết, Từ Man Chi chịu để bác Vương ở lại chăm sóc cho cô và Lạc Sa là thể hiện sự quan tâm đến mức nào. Bác Vương làm việc nhà rất thành thạo, không chỉ nấu ăn tốt, làm việc nhà chu đáo, điều đáng quý là trình độ văn hóa của bà cũng rất cao, luôn chú ý tới vấn đề phối hợp dinh dưỡng, sắp xếp các bữa ăn một cách khoa học hợp lý. Ngoài ra bà còn có thể dạy học cho Lạc Sa, thậm chí đến cả những kiến thức về thời trang, mỹ phẩm đều có hiểu biết nhất định. Mặc dù bác Vương biết rất nhiều, nhưng nếu Lạc Trần không chủ động yêu cầu thì bà không bao giờ đưa ra ý kiến, không chỉ đạo hay ép buộc Lạc Trần, chỉ đứng ở vị trí người hỗ trợ, cung cấp cho Lạc Trần sự trợ giúp tốt nhất lại không khiến cô cảm thấy khó chịu.
Góc Khuất Trong Trái Tim
Không có kỳ nghỉ sau kết hôn, không đi du lịch tuần trăng mật, sáng thứ Hai Lạc Trần đã đi học.
Sáng thứ Hai tuần trước, vì chuyện của Lạc Sa mà cô đã bỏ tiết. Mấy ngày sau đó cũng chỉ đến trường học xong là về thẳng, không gặp lại Sở Kinh Dương. Mà cho dù anh ta đột ngột biến mất như thế, Lạc Trần cũng không cảm thấy ngạc nhiên. Kẻ ngông nghênh đó đâu có sống theo cách thông thường, anh ta muốn gì, không muốn gì, chẳng phải việc người bình thường có thể đoán biết được.
Lạc Trần cảm thấy bây giờ cô chỉ cần đi bộ vài bước là toàn thân đau nhức vô cùng, cũng khỗng muốn ăn uống gì, chẳng lẽ đã già rồi, trước đây cô đâu có yếu ớt thế này. Cô quyết định đến siêu thị mua một ít đồ, buổi trưa sẽ tự nấu thứ gì ngon ngon cho mình, trong phòng ký túc có một căn bếp nhỏ, có thể làm vài món đơn giản.
Tay cầm túi đồ ăn trèo lên tầng năm thì thấy Sở Kinh Dương đang đứng dựa vào cửa phòng cô. Lạc Trần nghĩ, người này hình như lúc nào cũng tùy tiện dựa dẫm vào đâu đó, không giống Lâm Tự, dù ở đâu cũng đứng thẳng người nghiêm chỉnh. Có điều, cả hai đều có khí chất thu hút hấp dẫn người khác.
“Em đủ tuổi để kết hôn rồi sao, nói đùa”. Sở Kinh Dương biết Lạc Trần không phải là người hay nói đùa, nhưng anh nhất định không chịu tin vào điều cô nói.
“Tin hay không tùy anh”.
“Anh ta là ai? Người lấy em là ai?”
“Anh ấy tên là Lâm Tự”. Lạc Trần không muốn nói nhiều với Sở Kinh Dương. Anh ta đã nghe nói đến Lâm Tự cũng được, hoàn toàn không biết cũng chẳng sao, cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện này, tốt nhất là cũng dập tắt mọi khả năng phải gặp lại sau này thì càng tốt.
“Lâm Tự của Hoa Lâm?”
Lạc Trần tự chế giễu nói, “Không ngờ danh tiếng của anh ấy cũng không nhỏ nhỉ, đến anh cũng biết”.
“Lâm Tự tốt nghiệp đại học C, khi anh là sinh viên thì anh ta cũng đang học ở đây”. Sở Kinh Dương sao lại không biết Lâm Tự, hai người khi còn là sinh viên cũng từng thay nhau đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch Hội sinh viên. Vì sự phát triển của công ty, anh cũng từng nghĩ đến việc đi gặp Lâm Tự. Nhưng sau đó Sở Kinh Dương lại cảm thấy công ty vừa mới thành lập, việc quan trọng bây giờ là học cho xong nghiên cứu sinh, tìm được sản phẩm chủ đạo rồi đi gặp cũng chưa muộn.
“Ba mẹ nuôi đứng ra gả em à?” Sở Kinh Dương chỉ có thể đoán như thế.
Lạc Trần lắc đầu, nói: “Họ gặp tai nạn giao thông, giờ chỉ còn tôi và em trai”. Cô dừng lại một lát, “Đừng nói chuyện này nữa, cuối tuần trước vừa tổ chức hôn lễ nên tôi rất mệt, hẹn gặp mọi người hôm khác”.
Xem ra Sở Kinh Dương vẫn đang trong quá trình tiêu hóa tin tức bất ngờ này, Lăng Lạc Trần nhỏ bé đã kết hôn rồi! Anh bừng tỉnh, quyết định không tiếp tục đề tài này nữa, “Cũng được, dù sao thì anh cũng chưa hẹn họ. Anh chưa từng được ăn cơm em nấu”.
“Tôi muốn nghỉ ngơi một mình”.
“Đừng thế mà Lạc Trần. Chúng ta đã hơn mười năm không gặp nhau rồi. Em có thù thì anh cũng đành chịu, nhưng đừng không nể tình anh thế chứ”. Sở Kinh Dương quyết định lèo nhèo bằng được.
Đây là phòng riêng nên cô cảm thấy chẳng có gì phải lo lắng cả, Lạc Trần không khách sáo nói: “Tôi không thấy giữa chúng ta có cá