Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341495

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.

i tình gì để nể cả. Sở Kinh Dương, nếu anh không làm phiền thì tôi cũng chẳng nhớ tới chuyện trước kia làm gì. Chúng ta đều đã lớn cả rồi, nhưng lớn không có nghĩa là sẽ quên hết những tổn thương, quên đi sự đau đớn ngày trước”.
Lạc Trần quyết định nói hết, cô tiếp tục: “Chúng ta đều là trẻ mồ côi, anh vì mất cha mẹ nên trút sự đau buồn đó lên người tôi sao? Còn tôi? Tôi từ nhỏ đã bị cha mẹ vứt bỏ, một mình nỗ lực sinh tồn, tôi cũng chưa từng đắc tội với anh, dựa vào cái gì mà anh lại tùy ý bắt nạt tôi? Về sau, cuối cùng thì tôi cũng đã rời khỏi đấy, tôi tự nhủ, chuyện đã qua đừng nhớ tới nữa, chẳng có chuyện gì đáng nhớ cả. Tôi chưa bao giờ có ý định quay lại đó để thăm ai, bởi vì ở đó chẳng ai quan tâm tới sự tồn tại của tôi. Cũng có thể anh đã từng để ý, đã từng vô cùng tức tối. Một món đồ chơi khó kiếm như vậy mà lại tự nhiên biến mất”.
Sở Kinh Dương cúi đầu, đây là lần đầu tiên anh cúi đầu trước Lạc Trần. Anh biết, những hành vi ngày trước của mình đã gây ra rất nhiều tổn thất cho cô gái nhỏ bé này, không gì có thể bù đặp được. Bản tính anh tùy tiện, cô độc và kiêu ngạo nhưng chưa bao giờ có ác ý làm hại ai, thế mà lại làm tổn thương người anh quan tâm nhất ngày ấy, làm tổn thương tới cô gái nhỏ đã cho anh chút hơi ấm. Có lẽ cô không biết sự tồn tại của mình khi ấy có ý nghĩa to lớn thế nào với anh.
Chỉ im lặng trong khoảnh khắc, Sở Kinh Dương lập tức ngẩng cao đầu, bởi vì chỉ cần anh muốn làm, không gì có thể quật ngã anh được. Bây giờ anh muốn có được sự tha thứ của Lạc Trần, sự tha thứ thật sự, còn vì sao thì anh chưa nghĩ đến.
“Lạc Trần. Em chỉ biết là cha mẹ anh đã mất, nhưng có lẽ em không biết, anh đã phải trơ mắt nhìn cảnh họ bị giết hại. Anh nghĩ tình hình của anh lúc đó đáng lẽ phải đến tư vấn tâm lý, nhưng năm đó không có điều kiện. Một mình anh phải chịu dằn vặt, lớn lên trong rất nhiều loại cảm xúc, bao gồm sự tự trách, đau khổ và căm hận, và rất nhiều những cảm xúc không thể diễn tả bằng lời khác. Có thể anh là một cái cây cong queo, nhưng anh vẫn muốn vươn lên để sống, hướng về phía mặt trời”.
“Lạc Trần, gặp em là đúng vào lúc anh đang ở trong tình trạng bối rối nhất, muốn giải phóng bản thân nhưng lại không tìm được chỗ. Lúc đó em còn rất nhỏ nhưng đã có một đôi mắt rất sáng, lúc nào cũng trong veo, không hoảng sợ, không lo lắng, cũng không có nước mắt. Em không có tâm sự, ít ra là không mang bầu tâm sự nặng nề như anh, cũng chẳng giống những đứa trẻ khác vì một chuyện nhỏ mà tranh giành cãi nhau. Có một lần, anh đột nhiên phát hiện ra bắt nạt em, làm cho em khóc thì dễ chịu hơn việc để chính mình khóc, cảnh em lặng lẽ đứng khóc đã mang đi những nỗi đau trong anh. Ngày đó anh không hiểu, chỉ cảm thấy làm thế khiến mình dễ chịu nên cứ vô thức tiếp tục đối xử với em như vậy. Sau này anh mới hiểu ra, kẻ mạnh phải đi chinh phục kẻ mạnh mới đem lại niềm vui thật sự, kẻ yếu chỉ có đi bắt nạt kẻ yếu mới lấy lại được niềm tin vào bản thân mình. Anh làm thế với em, có lẽ là xuất phát từ nguyên nhân ấy”.
Sở Kinh Dương đứng dậy, đến bên cạnh Lạc Trần, cầm tay cô lên, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô. Lạc Trần vẫn đang chìm đắm trong dòng tự thuật của anh, ánh mắt dường như đang nhìn về một nơi rất xa, hoàn toàn không có phản ứng gì.
“Lạc Trần, em đừng tránh mặt anh, nếu chúng ta không gặp lại nhau thì cũng đành, nhưng dù sao cũng đã gặp lại rồi, xin hãy cho anh một cơ hội để bù đắp cho lỗi lầm anh đã gây ra cho em thời niên thiếu”.
Lạc Trần rút tay về, quay đầu nhìn Sở Kinh Dương, nói: “Không cần, giờ tôi chẳng thiếu thứ gì, không cần anh phải bù đắp. Tôi tha thứ cho anh, mỗi người ai cũng có những nỗi khổ tâm của mình, anh đã nói ra lý do thì tôi còn tính toán làm gì nữa?”. Lạc Trần thầm nghĩ, ai cũng cho rằng mình khổi nhất, cuộc đời của mình là đau thương nhất, thực ra chỉ vì không biết đến câu chuyện của người khác mà thôi.
“Em thật sự tha thứ cho anh sao?”
“Đúng, chỉ mong anh đừng tìm gặp tôi nữa”.
“Tại sao?”
“Phiền phức”.
“Lạc Trần, chúng ta không thể giống như hồi nhỏ, luôn ở bên nhau sao?”
Lạc Trần bị những lời của anh ta làm bật cười, làm bạn với người lúc nào cũng cho mình là trung tâm của vũ trụ thì có khác nào tự cầm đá đập vào chân mình? Cô luôn ở bên cạnh anh ta khi nào? Đều là anh ta nhân lúc cô chỉ có một mình tới bắt nạt cô đấy chứ.
Lạc Trần không thèm để ý tới anh ta nữa, nếu nói không lại thì đành lờ đi vậy.
“Lạc Trần, anh chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp rồi, nói chính xác thì chưa đến một năm. Sau đó, có thể anh sẽ ở trong nước phát triển, hoặc có thể sẽ ra nước ngoài. Chúng ta chỉ gặp nhau trong trường vài tháng nữa thôi, em đừng đuổi anh được không? Giờ anh thề có Chủ tịch Mao làm chứng, anh sẽ không bắt nạt em, không để em phải khóc nữa. Anh chỉ lặng lẽ ở cạnh em, không can thiệp, cũng không ảnh hưởng tới cuộc sống của em”.
Lạc Trần vẫn lờ đi, sự tồn tại của anh ta đã ảnh hưởng tới cô rồi, còn nói không làm ảnh hưởng cái gì.
“Em không nói gì coi như đồng ý. Haizz, lâu quá rồi không phải thuyết phục ai như thế, t