Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ
Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.
t sức để bảo vệ cô, bảo đảm cô không bị người khác chú ý hay làm phiền. Có nam sinh thích cô, chuyện đấy anh cũng biết nhưng anh không lo lắng. Anh tin rằng Lạc Trần sẽ coi bạn học của cô và Lạc Sa giống nhau. Sau khi Lạc Sa chuyên tâm vào học vẽ tranh sơn dầu, Lâm Tự đã từng giới thiệu các tác phẩm của cậu đi tham dự cuộc thi hội hoạ toàn quốc, đồng thời cũng đạt được thứ hạng khá cao, việc này coi như đã dọn đường để Lạc Sa sau này có thể chính thức hoạt động trong lĩnh vực hội hoạ. Lâm Tự chỉ ngầm giúp đỡ hai chị em khi họ gặp khó khăn, không để họ cảm thấy có gánh nặng hay không thoải mái, cũng sẽ không để họ hiểu lầm ý mình.
Đương nhiên, Lâm Tự vẫn tự thuyết phục bản thân rằng, anh đang dùng cách của mình để quan tâm tới những người cần quan tâm, hoàn toàn không phải là đang hao tâm tổn sức để chiều chuộng, lấy lòng ai.
Tro Tàn Của Sự Nhiệt Tình
Việc Lạc Sa nhanh chóng thích ứng với cuộc sống mới, cộng thêm sự tin tưởng hoàn toàn vào bác Vương khiến Lạc Trần cũng nhẹ nhõm hơn. Rất nhanh, cô yêu cầu Lâm Tự để mình được chuyển hẳn vào ở trong ký túc xá. Lý do của cô là bài vở của năm thứ hai rất bận, các tiết học buổi tối cũng nhiều, cô muốn cuối tuần mới về nhà ở.
Lâm Tự không đồng ý ngay, rõ ràng đấy chỉ là một cái cớ.
Mấy ngày sau, Lâm tự cuối cùng cũng cho phép cô chuyển vào trường ở. Anh thấy so với việc hai người vắt óc suy nghĩ cách tránh mặt nhau, thì thà rằng dùng một lý do danh chính ngôn thuận như thế còn hơn, mặc dù anh cũng cảm thấy có chút không quen với việc thiếu Lạc Trần trong cuộc sống của mình.
Học kỳ này Lưu Chi Xuyên đã quay trở lại. Tối thứ Sáu, anh kéo tay Lạc Trần lại, nói: “Lăng Lạc Trần, anh có thể đưa em về nhà không?”.
“Anh qua góc đường phía trước đợi em, cứ thế này mà lên xe thì lộ liễu quá.”
Lâm Tự không nói gì, chỉ cúp máy rồi lái xe đi.
Lưu Chi Xuyên vẫn đứng trước mặt nhìn cô nói chuyện, đương nhiên cũng nhìn theo ánh mắt cô mà thấy Lâm Tự. Mặc dù anh không biết quan hệ của họ nhưng cũng đoán được phần nào.
Lạc Trần cảm thấy đây là cơ hội tốt, cô cũng không có ý giấu Lưu Chi Xuyên, liền cười nói: “Anh thấy rồi đấy, anh ấy đang đợi em, chuyện của chúng ta là không thể. Cám ơn tấm chân tình của anh bấy lâu nay, em tin sẽ có một người con gái xứng đáng để anh làm như thế đang đợi anh xuất hiện. Tạm biệt”. Lạc Trần rất thẳng thắn nói lời từ biệt với Lưu Chi Xuyên, cô cảm thấy người con trai chung tình này nên tìm cho mình một người tốt hơn cô. Còn sự nhiệt tình của Lạc Trần, từ khi cô còn chưa biết thế nào là tình yêu, đã bùng cháy vì Lâm Tự, cũng đã tan thành tro bụi, có thể vẫn còn chút tàn dư, nhưng phần đời còn lại của cô vẫn cần dùng đến nó nên cô không thể cho ai cả.
Lạc Trần đi về phía Lâm Tự. Lưu Chi Xuyên dường như vẫn đang chìm đắm trong tâm trạng bị từ chối, đi theo Lạc Trần một đoạn, rồi đột nhiên dừng lại như chợt bừng tỉnh, đứng nhìn bóng Lạc Trần xa dần.
Lưu Chi Xuyên đi theo Lạc Trần, Lâm Tự nhìn thấy rất rõ ràng. Chẳng phải anh nghi ngờ gì, nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái, cảm giác như đồ của mình bị người khác thèm muốn vậy. Thế là bất giác mặt anh sầm xuống. Lạc Trần sau khi lên xe liền phát hiện ra bộ mặt không vui hiếm thấy của anh.
“Anh sao vậy? Đợi lâu phải không?” Lạc Trần cho rằng anh đã mất kiên nhẫn.
“Cậu ta là ai?” Giọng Lâm Tự khá chua.
“Hả?” Lạc Trần ngừng lại một lát, “Bạn học”.
“Thích em?”
“Từng thích.” Lạc Trần trả lời. Bị từ chối rồi, chắc sẽ không thích nữa, đây là điều mà Lâm Tự đã dạy Lạc Trần.
Lâm Tự cũng không hỏi thêm nữa, chỉ đạp ga, chiếc xe lao vút đi như một mũi tên. Cũng may Lạc Trần có thói quen lên xe là thắt dây an toàn, nếu không chắc chỉ còn biết gửi gắm hy vọng vào túi khí an toàn trên xe.
Lâm Tự đưa Lạc Trần về nhà, vừa vào trong đã ôm chặt lấy cô, hôn lên mặt, lên chiếc cổ mẫn cảm của cô.
Sau kỳ nghỉ hè họ đã không ở cùng nhau nữa, cho dù là lúc Lâm Tự cố ý lạnh nhạt với Lạc Trần nhất cũng chưa từng lâu như thế không động vào cô. Đương nhiên, đây không phải là mục đích ban đầu của Lâm Tự khi anh tới đón Lạc Trần. Sự xuất hiện của Lưu Chi Xuyên chưa chắc đã nguy hiểm nhưng lại là một tín hiệu khiến Lâm Tự cảnh giác, đồng thời thúc đẩy anh vội vàng xác nhận ý nghĩ của Lạc Trần.
Lạc Trần cười nhẹ, cũng không từ chối sự chủ động của Lâm Tự, ánh mắt chất chứa tình cảm nồng đậm.
Lâm Tự ép Lạc Trần vào giữa cửa phòng rồi lập tức đi ngay vào chủ đề chính, anh có thói quen rất thẳng thắn khi hành sự. Lạc Trần vặn vẹo người không phối hợp, nếu chỉ đơn thuần là muốn thoả mãn dục vọng thì không thể lần nào cũng chỉ theo ý Lâm Tự, anh muốn thế nào là sẽ làm thế ấy được. Hôm nay cô đang rất có hứng, nhưng cũng không kìm chế được ý định muốn trêu chọc anh. Cô tỉ mỉ chậm chạp đùa giỡn với Lâm Tự, việc này khiến anh có cảm giác như không thể hạ cánh, thế là nỗi khát khao trong lòng dường như bị mất khống chế cứ ào ạt tuôn trào.
Sau đó, đương nhiên bữa cơm tối hai người đã không thể đến ăn.<