Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.
ảng Lạc Sa về phác thảo hình ảnh của Lạc Trần, cậu cảm thấy mình không nắm bắt được nét đặc sắc của chị. Sau này, thầy giáo vô tình nhìn thấy bản vẽ đó của cậu, đã nói với Lạc Sa rằng “Thần thái và tâm trạng của con người là thứ khó nắm bắt nhất, người mẫu em chọn xem ra rất khó vẽ đấy, em có vẻ đã cảm nhận được chút gì đó, nhưng không thể dùng bút để lột tả được, tiếp tục cố gắng luyện tập nữa đi”.
Từ đó về sau, Lạc Sa thường xuyên quan sát sự thay đổi tâm trạng của Lạc Trần, nắm được điều gì cậu lập tức cầm bút lên, chỉ tính riêng số tranh phác thảo mà cậu vẽ Lạc Trần cũng gần một trăm bức. Thầy giáo tỏ ra vô cùng kinh ngạc trước sự tiến bộ thần tốc của cậu. Không lâu sau, ông chủ động xin rút vì cho rằng Lạc Sa phù hợp học vẽ tranh sơn dầu hơn, hội hoạ truyền thống chú trọng tới việc chấm phá, nếu Lạc Sa tiếp tục theo học ông cũng chỉ lãng phí thời gian của cậu mà thôi. Sau đó, Lâm Chiêu lại đích thân mời một hoạ sĩ nổi tiếng về mảng tranh sơn dầu trong nước tới để phụ đạo riêng cho Lạc Sa. Lạc Trần không hiểu về hội hoạ nhưng cô có thể nhìn thấy Lạc Sa càng vẽ càng đẹp. Vì vậy, mỗi lần Lạc Sa yêu cầu cô làm mẫu, cô đều cố gắng phối hợp ngồi im không dám cử động, việc này đối với cô mà nói không còn gì có thể dễ dàng hơn.
Lạc Sa cũng thường xuyên lợi dụng những cơ hội thế này để đưa Lạc Trần ra ngoại thành, tận hưởng ánh mặt trời, giúp cô giải toả tâm trạng.
Quan hệ của Lạc Trần và Lâm Tự vẫn không ổn định bởi cả hai người đều cố gắng khống chế quan hệ của họ trong một phạm vi nhất định, không xa cách quá, cũng không thân mật quá, một bên lạnh nhạt thì bên kia phải nhiệt tình nóng bỏng hơn một chút, cả hai đều phải điều chỉnh cảm xúc của mình. Trong thâm tâm, Lạc Trần coi Lâm Tự cũng giống như khăn mặt hay bàn chải đánh răng. Những thứ đó là của mình, không dùng chung với người khác, nhưng cũng chỉ lúc nào cần mới dùng, bình thường sẽ không nghĩ tới, nếu dùng cũ rồi cũng có thể bỏ đi thay mới. Cho dù dưới con mắt của người khác thì quan hệ giữa hai người đang ở thời kỳ ổn định, nhưng đấy là sự yên tĩnh trước cơn bão hay là sự bình ổn lâu dài thì chỉ có hai người họ mới biết.
Những lúc rỗi rãi Lạc Trần bắt đầu nghĩ đến việc kiếm tiền, cô cho rằng chỉ có nhanh chóng trả tiền lại cho Lâm Tự thì cô mới có được sự tự do thật sự. Những lúc được nghỉ, cô còn phải dành thời gian để đi về với Lạc Sa, vì vậy hầu như không mấy khi gặp Lâm Tự. Hằng ngày Lạc Trần đều ăn cơm ở chỗ Lạc Sa rồi mới về nhà. Phương thức giao tiếp của cô và Lâm Tự là ghi giấy nhắn hoặc dùng điện thoại, cả hai đều không muốn chủ động mở lời trong những lúc nhạy cảm thế này.
“Đi công tác, ba ngày.” Đấy là tờ giấy nhắn mà buổi sáng Lâm Tự dán ở tủ lạnh, lúc đó Lạc Trần đã đi học rồi.
Lâm Tự thỉnh thoảng cũng sẽ gửi tin nhắn cho Lạc Trần. Thực ra anh thích gọi điện thoại hơn, nhắn tin quá phiền phức, hơn nữa chỉ vài chữ ngắn ngủi cũng không thể nói hết được mọi chuyện, gửi đi gửi lại cũng mất thời gian. Nhưng Vương Dịch Thu nói với anh rằng con gái rất thích nhận được tin nhắn, vì dùng tin nhắn có thể thổ lộ những điều bình thường không dám nói, khiến người nhận cảm thấy ngọt ngào. Cô thường xuyên ép Lâm Tự gửi tin nhắn cho Lạc Trần. Thỉnh thoảng trên đường đi, thật sự quá nhàn rỗi anh cũng sẽ gửi tin nhắn cho cô, dù sao thì trong giờ học Lạc Trần cũng không tiện nghe điện thoại.
“Đang làm gì?”
“Đi học.”
“?”
“E1.”
[1'> E: viết tắt của English, môn tiếng Anh.
Mặc dù nội dung của những tin nhắn ấy cũng chẳng có gì đặc biệt nhưng Lâm Tự phát hiện, nếu nhận được tin nhắn trả lời của Lạc Trần, anh sẽ cảm thấy rất vui vẻ, rất muốn gặp cô, rất muốn hôn cô, rất muốn được ôm cô thật chặt. Anh biết mình không nên có loại tâm trạng này, ít nhất là trong lúc đang làm việc thì không nên nghĩ đến những chuyện không liên quan, nghĩ đến một người con gái lại càng không được. Anh cảm thấy bị phụ nữ dắt mũi chẳng phải là việc gì hay ho.
Thành tích mấy năm gần đây của Lâm Tự mọi người đều thấy rõ. Nếu trước kia, khi anh mới tiếp nhận Hoa Lâm, đa số cổ đông đều giữ thái độ thờ ơ, đứng ngoài quan sát, thì bây giờ bọn họ lại hết sức ủng hộ vị Chủ tịch Hội đồng quản trị trẻ tuổi này.
Với những chính sách rất quyết đoán mang tính dẫn đầu xu hướng của anh, chưa đến ba năm, Hoa Lâm đã thành công bước vào thị trường sản phẩm công nghệ cao, sản xuất phần cứng máy tính cao cấp, đưa tập đoàn Hoa Lâm từ một tập đoàn trọng tâm là đầu tư tài chính trở thành một tập đoàn công nghiệp loại hình mới với ngành nghề chủ đạo là công nghệ kỹ thuật. Lâm tự còn dự định đưa cổ phiếu của công ty lên sàn chứng khoán Mỹ trong vòng hai năm, tập trung nguồn lực để đưa Hoa Lâm trở thành công ty lớn mang tính quốc tế. Lâm Chiêu sớm đã tuyên bố lui về vị trí cố vấn, rảnh rỗi hẹn mấy ông bạn già đến biệt thự câu cá, cuộc sống rất an nhàn thoải mái.
Lâm Tự cũng dùng cách riêng của mình để quan tâm đến Lạc Trần và Lạc Sa. Thành tích học tập hằng năm của hai chị em đều được chuyển đến tận tay Lâm Tự. Lạc Trần không thích khoe khoang, Lâm Tự cũng cố gắng hế