Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau
Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
có tình yêu.
Lạc Trần đang xỏ chân vào dép, nghe thấy câu nói đó bỗng cảm giác máu trong người mình đông cứng lại, nhất thời không biết nên trả lời thế nào. Cô đã hạ mình đến thế, đã cố gắng lờ đi cảm xúc của bản thân để phối hợp với anh rồi, thế mà anh lại nói cô không thoả mãn được anh. Anh đã chán cô rồi sao? Hay là vì không cần trái tim này nên cũng không cần cả con người cô?
Nước mắt của Lạc Trần cứ thế tuôn ra, ngay cả lúc thất vọng nhất cô cũng chưa bao giờ rơi nước mắt vì anh. Cô luôn cho rằng cho dù Lâm Tự không yêu cô thì ít ra cô có thể ở bên anh, có thể nhìn thấy anh, cảm nhận được anh, thậm chí ở một mức độ nào đó cũng xem như có được anh. Anh không cho cô tình yêu, vậy thì cô không cần yêu nữa, chỉ giao tiếp với anh theo cách anh muốn, như thế cũng chẳng có vấn đề gì cả. Bởi vì tận sâu nơi trái tim Lạc Trần vẫn còn ảo tưởng, đó là hoàn thành được giấc mơ tình yêu của chính mình.
Nhưng bây giờ Lâm Tự nói anh ấy cảm thấy không thoả mãn! Lâm Tự đang nghiền nát tia hy vọng mỏng manh cuối cùng của Lạc Trần. Cho dù cô nhượng bộ hết lần này tới lần khác, cho dù đã trốn vào một góc khuất, bản thân nghĩ như thế là đã đủ an toàn, hoàn toàn không cản trở anh, thì anh vẫn cho rằng cô thật vướng mắt hay sao? Tình yêu trong mắt một người đang yêu là hy vọng, ngọt ngào, nhưng trong mắt của một người không yêu lại là phiền phức, ràng buộc. Lạc Trần để mặc cho nước mắt rơi nhưng không phát ra âm thanh nào, từ từ đi vào nhà tắm. Dù sao thì Lâm Tự nghĩ gì, làm gì cũng có bao giờ để ý đến cảm nhận của người khác đâu, cô không cần phải trả lời anh. Trước kia trái tim lạnh giá, giờ Lạc Trần cảm thấy trái tim cô lại trở nên cứng rắn, không cứng rắn sao có thể bảo vệ chính mình? Không cứng rắn làm sao có thể chịu được sự đả kích bất ngờ hết lần này đến lần khác như thế?
Khi cô ra đi, Lâm Tự đã không còn ở trong phòng nữa. Lạc Trần lao tới, giật ga trải giường, dùng sức xé rách, trong đầu cô chất đầy ham muốn được đập phá, cô muốn đập nát căn phòng lưu giữ quá nhiều dấu tích của anh này, cô muốn tiêu huỷ những ký ức ngọt ngào trước kia và khao khát phá vỡ suy nghĩ cố chấp trong lòng mình, cô muốn trở lại là cô của trước kia – không yêu, không hận.
Chuyện đó cứ thế qua đi, Lâm Tự không đi tìm bất kỳ người nào để giải phóng ham muốn như anh đã nói. Anh biết, chỉ có người con gái sống cùng anh dưới một mái nhà kia mới có thể thoả mãn được được anh, mà điều kiện tiên quyết lại chính là thứ tình cảm anh không chịu cho đi. Vì thế tình trạng hiện nay là do một tay anh gây ra, cũng chỉ có anh mới có thể hoá giải được.
Song Lạc Trần lại tỏ vẻ không quan tâm, thậm chí cô còn nghĩ đương nhiên là anh đã có người khác rồi, chỉ có điều cô không nói ra mà thôi. Dường như bắt đầu từ buổi tối ngày hôm ấy, Lạc Trần cảm giác mình thật sự đã được giải thoát. Giờ cô chỉ nghĩ làm thế nào để lấy lại được tự do của mình. Bởi vì đã được biết mùi vị của tình yêu, Lạc Trần cho rằng dù sau này mình có yêu ai khác hay không thì cuộc hôn nhân này cũng chẳng có ý nghĩa gì với cô nữa cả.
Đối với Lạc Trần mà nói, lợi ích bất ngờ trong cuộc hôn nhân này là cô có thêm rất nhiều người thân. Sau khi tiếp xúc với người nhà họ Lâm lâu ngày cô nhận thấy, thực ra họ đều là những người tốt. Ngay cả ông nội Lâm Chiêu cũng chưa bao giờ làm khó cô, ông còn đối xử rất tốt với Lạc Sa, một già một trẻ thường xuyên chụm đầu vào đánh cờ với nhau.
Hai năm gần đây Lạc Sa tiến bộ rất nhanh. Bác Vương hằng tuần đều đưa cậu đi học về, thầy giáo là một giáo sư của trường đại học C mà đích thân ông nội Lâm Chiêu đứng ra mời, nghe nói là học trò cuối cùng của vị danh hoạ nào đó, rất có trình độ. Ban đầu thầy giáo vì nể mặt Lâm Chiêu, miễn cưỡng tiếp nhận Lạc Sa, dù sao thì trước đó Lạc Sa cũng chỉ là nghiệp dư. Cũng may Lạc Sa thật sự có tài, dưới sự chỉ bảo nghiêm khắc của thầy giáo đã tiến bộ rất nhanh. Chỉ trong một năm, cậu đã trở thành cậu học trò cưng của giáo sư.
Từ Man Chi chủ yếu ở văn phòng bên Mỹ. Nghỉ hè, bà mời Lạc Sa sang chơi, bác Vương cũng cùng đi với cậu. Lúc đó, Lạc Trần đang trong giai đoạn yêu đương đau khổ tuyệt vọng, không có tâm trạng mà chăm lo cho Lạc Sa nên cũng đành để cậu đi. Trước khi đi, Lạc Sa kéo tay Lạc Trần nói: “Chị, chị cùng đi với em đi, sao chị lúc nào cũng không vui thế?”.
Lạc Trần nhìn bộ dạng ngập ngừng như còn muốn nói điều gì đó nhưng lại không dám của em trai, đột nhiên nhận ra đã rất lâu rồi cô không trò chuyện với cậu, đa phần thời gian ở bên cậu, cô đều ngẩn ngẩn ngơ ngơ. “Lạc Sa, bao giờ em quay về thì mọi thứ sẽ ổn cả thôi, em cứ chơi cho vui vẻ.” Lạc Trần hứa với Lạc Sa, thực ra cũng là muốn tự cho mình một thời hạn
Lạc Sa từ Mỹ trở về, cậu phát hiện ra đúng là Lạc Trần có thay đổi, không phải trở nên vui vẻ hoạt bát, dù sao bản tính của cô cũng không như thế, mà là càng lặng lẽ hơn, dường như đã nhìn thấu mọi chuyện trên đời, coi mọi thứ như mây bay gió thoảng.
Lạc Sa cảm thấy chị gái mình như đang cuộn người lại, tự giấu mình vào chỗ mà chỉnh chị ấy cũng không thể với tới được. Thỉnh tho