Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.

br>Lạc Trần nằm trên giường, mệt tới mức hít thở thôi cũng thấy quá mất sức. Cô đương nhiên không biết cái gì đã kích động Lâm Tự, làm anh có những động tác mạnh mẽ như thế. Nhưng việc này đối với Lâm Tự mà nói, lại có ý nghĩa vô cùng trọng đại. Từ trong đó anh cảm nhận được khoái cảm đã lâu chưa được thể nghiệm, khoái cảm đến từ sự hoà hợp của cơ thể và tâm hồn, để lại dư âm không dễ gì có được rất lâu sau đó.
Lâm Tự nhận thấy chỉ cần Lạc Trần chủ động, bản thân anh liền rất dễ bị bắt lửa, sau đó thì khoái cảm giống như pháo hoa, bùng nổ những sắc màu rực rỡ không gì sánh bằng.
Ngày hôm sau, khi Lạc Trần tỉnh dậy đã là gần trưa, cô nhìn thấy tờ giấy nhắn lại của Lâm Tự: “Mở máy”.
Cô vừa mở máy di động, điện thoại văn phòng của Lâm Tự lập tức gọi tới, giọng Vương Dịch Thu gấp gáp, “Lạc Trần à, nghỉ ngơi khoẻ rồi chứ? Đợi một chút, sếp tìm em”. Sau đó điện thoại truyền tới âm điệu đều đều của Lâm Tự: “Cùng ăn cơm trưa, anh về đón em”.
“Em tự đến cũng được.” Chút ý thức cảnh giác này Lạc Trần vẫn có, cô lo rằng Lâm Tự bất cứ lúc nào cũng có thể bùng lên ham muốn, ở nhà lại càng không an toàn. Cô không phải là cố ý muốn kháng cự lại anh, nhưng khó khăn lắm mới rút được ra, liên tục tiếp xúc thân mật chỉ khiến mọi cố gắng của cô trở thành công cốc mà thôi.
Lâm Tự đưa Lạc Trần đến một nhà hàng với phòng ăn riêng, bên trong chỉ có một chiếc bàn nhỏ, mấy món ăn tinh tế ngon miệng được đặt riêng. Ăn cơm xong, Lâm Tự mới nói ra ý định của mình: “Đừng ở trường nữa, hằng ngày anh sẽ đưa em đi học”.
Nếu là trước kia, nhận được yêu cầu và lời hứa thế này, Lạc Trần chắc chắn sẽ thấy hạnh phúc tới rơi nước mắt, nhưng lúc này cô chỉ cảm thấy Lâm Tự thật ích kỷ, giả nhân giả nghĩa.
“Học kỳ này rất nhiều môn.” Lạc Trần không trực tiếp từ chối anh, nhưng cũng thể hiện rõ sự kiên định của mình.
“Ngày hôm sau không có tiết thì về nhà ở.” Cùng lắm thì anh sẽ sắp xếp toàn bộ các tiết học của Lạc Trần vào trong một hai ngày là được, còn mấy môn tự chọn, Lâm Tự đương nhiên cũng sẽ có cách can thiệp.
“Không. Cuộc sống sinh viên đâu chỉ có việc học. Em đã bỏ lỡ một năm rồi.” Lạc Trần cảm thấy có chút khó hiểu trước sự thay đổi của Lâm Tự. Vì sức khoẻ của cô ư? Cuối tuần cô cũng sẽ về nhà mà.
Thực ra, Lâm Tự cũng không thể nói rõ vì sao anh lại yêu cầu Lạc Trần như thế. Hôm qua, Lạc Trần đã ngủ quên trong lúc đang tắm, anh bế cô về giường, nhìn bộ dạng ngủ say của cô, đột nhiên cảm thấy anh nên đối xử với cô gái này tốt hơn một chút. Cô ấy đã lớn rồi, cuộc sống sinh viên ở trường chắc chắn là rất phong phú đặc sắc. Cứ nghĩ đến việc sẽ mất cô, sự tự tin của Lâm Tự lập tức bị lung lay. Nhìn thái độ của Lạc Trần đối với anh thì biết cô ấy tuyệt tình đến thế nào. Đối với mọi người, cô ấy là vô tình, nhưng với anh chính là hạ thủ không lưu tình. Lâm Tự nghĩ chắc anh đã bị Lạc Trần coi là đoạn quá khứ không cần nhớ lại, đang muốn vội vã rời xa anh. Lâm Tự làm sao lại không biết rằng anh đã đánh mất tình yêu của Lạc Trần, giờ trái tim cô không còn để mặc cho anh điều khiển nữa. Những gì anh có thể làm được chỉ là giữ cô lại bên mình. Lâm Tự ngồi bên giường Lạc Trần, lặng lẽ ngắm cô ngủ gần hết đêm. Lâm Tự có thể không yêu cô, nhưng sự tồn tại của Lạc Trần có ý nghĩa vô cùng quan trọng với anh, không thừa nhận điều này, thì chính là lừa mình dối người.
Vì thế, Lâm Tự mới gọi Lạc Trần ra ngoài, thẳng thắn đưa ra yêu cầu của mình. Thấy Lạc Trần không thoả hiệp, anh cũng không tỏ thái độ sốt sắng.
“Ở trường không tiện.”
“Phòng ký túc xá chỉ có mình em ở, có thể tự nấu cơm.”
Lâm Tự lập tức nhíu mày, “Khu ký túc xá đó nam nữ ở chung”. Giọng điệu của anh cũng bất giác trở nên nghiêm khắc.
“Có vấn đề gì đâu, chẳng phải ai ở phòng người ấy sao?” Lạc Trần hờ hững đáp.
Khi Lạc Trần trăm phương ngàn kế lấy lòng thì anh tránh như tránh tà, giờ anh đưa ra yêu cầu lại đòi có người quanh quẩn ở đấy, vẫy đuôi chờ anh cúi xuống vuốt ve chắc! Lạc Trần cảm thấy trường học là nơi rất tốt, cô muốn giữ một khoảng cách nhất định với Lâm Tự, sau đó sẽ nghĩ cách làm thế nào để trả lại tiền cho anh. Cho dù bây giờ vẫn phải tiếp tục hợp đồng hôn nhân này, nhưng cũng không thể chỉ sống trong không gian có anh được. Cô không có niềm tin vào bản thân, chỉ sợ quá gần gũi lại yêu anh lần nữa, lại muốn gắn bó với anh lần nữa.
“Vậy anh chuyển đến ký túc ở với em.” Lâm Tự buột miệng. Lạc Trần mở to mắt, phòng ký túc làm sao so được với căn hộ của anh, chỉ to bằng nắm tay, chắc chắn sẽ tối ngày đụng mặt. Huống hồ làm sao anh có thể ở trong ký túc được? Trường có đồng ý hay không còn chưa nói, chỉ riêng với danh tiếng của Lâm Tự cũng khiến sinh viên toàn trường phải nhốn nháo rồi.
“Coi như anh chưa nói gì.” Lâm Tự cũng cảm thấy vô cùng phiền não về phát ngôn không suy nghĩ vừa rồi của mình. Mặc dù anh cho rằng Lạc Trần phải phục tùng anh, nhưng ngay từ đầu anh đã hứa sẽ không can thiệp vào cuộc sống của cô, giờ lại yêu cầu như thế, rõ ràng là không giữ chữ tín.
Lâm Tự quay về công ty, quyết định phải lập tức tiến hành việc


XtGem Forum catalog