Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1732 lượt.

vận động kia.
“Sao đột nhiên anh lại trở thành thế này? Rất lạ.”
“Không biết.” Sở Kinh Dương mở cửa sổ, sau đó đốt một điếu thuốc, nhìn làn khói trên tay mình bay ra ngoài cửa sổ, “Rất lạ sao, càng khiến em ghét thêm à?”.
“Anh nói chuyện với tôi như thế chẳng phải là rất kỳ quái sao? Từ lúc nào anh lại hỏi ý kiến của tôi, lắng nghe suy nghĩ của tôi? Chẳng phải đều là anh muốn gì làm nấy hay sao, đã bao giờ anh suy nghĩ đến cảm nhận của tôi đâu?”
“Lạc Trần, anh muốn đối tốt với em, nhưng lại không biết phải làm thế nào mới là tốt cho em. Cũng có thể là vì anh không biết chắc mình nên làm thế nào, có thể làm thế nào. Nhìn thấy em, anh luôn có cảm giác lo lắng không thể diễn tả được, cũng có thể gọi là sợ hãi.” Sở Kinh Dương quay đầu lại nhìn Lạc Trần, “Anh muốn đến gần em hơn, lại sợ em ghét anh, khiến em phản cảm”.
“Tôi chỉ không muốn gặp anh, tôi cho rằng giữa hai chúng ta không có chuyện gì để phải gặp nhau cả. Chuyện đã qua hãy để nó qua đi, tôi thật sự rất muốn quên quá khứ. Vì thế tôi mới không hy vọng lại nhìn thấy anh xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa, bất luận là xuất hiện dưới hình dạng nào, với mục đích gì.”
“Anh không xuất hiện nữa thì em sẽ hạnh phúc sao?”
“Tôi chưa từng nghĩ đến việc đó.”
“Anh ở đây, em cảm thấy không hạnh phúc?”
“Không nghiêm trọng đến vậy, có điều cảm thấy có chút phiền phức.” Lạc Trần nghĩ ngợi một lúc rồi mới thành thật trả lời. Thực ra thì, hơn một năm trở lại đây, Sở Kinh Dương đã trở thành một phần trong cuộc sống sinh viên của cô, nếu buổi tối sau khi tan học mà không nhìn thấy anh, ít nhiều cô cũng cảm thấy có chút bất ngờ.
Sở Kinh Dương nhìn Lạc Trần, hỏi nhỏ: “Lạc Trần, em có yêu Lâm Tự không? Em có biết thế nào là tình yêu không?”.
Lạc Trần không muốn trả lời: “Đấy là việc của tôi”.
“Lạc Trần, gần đây anh trở nên kỳ lạ thế này là bởi vì anh đã gặp tình yêu. Anh đang cố gắng học cách làm thế nào để đối mặt với nó, làm thế nào để biểu đạt nó, để có được nó, để hưởng thụ nó. Nhưng những thứ học được, anh lại cảm thấy không thể áp dụng vào mình được. Tình yêu của anh, cũng như tất cả tình yêu khác đều là độc nhất vô nhị, không thể lặp lại, đương nhiên cũng không có cách nào để bắt chước.”
“Lạc Trần, anh hy vọng em cho anh một cơ hội, để anh được yêu em.”
“Anh… đừng nói bừa!” Lạc Trần cũng đã cảm nhận được phần nào từ sự khác lạ của Sở Kinh Dương, cũng muốn được nói rõ với anh, nhưng cô không thể ngờ rằng nó lại dẫn đến lời tỏ tình của anh ngày hôm nay.
Lạc Trần cảm thấy hai người bọn họ nếu không phải là kẻ thù thì nhiều nhất cũng chỉ có thể xem bạn củng trường, thậm chí đến hai từ bạn bè cũng không thể nào. Cô không thể nói với Sở Kinh Dương về gia đình mình, việc học hành của mình, hay tâm sự những chuyện riêng tư khác. Con người như anh ta luôn lạnh lùng, bộ mặt luôn khoác lên nụ cười giả dối, tất cả mọi biểu đạt tình cảm chắc chắn đều có một ý nghĩa khác.
Một Sở Kinh Dương giỏi giang, có thể một tay che cả bầu trời như thế lại nói yêu cô! Lạc Trần cho rằng đấy chẳng qua là anh ta đang trêu đùa cô, hoặc có mưu đồ gì đấy. Nhưng theo Lạc Trần thấy, đàn ông bị đàn bà hấp dẫn là thiên tính tự nhiên, không liên quan gì đến tình cảm. Vì thế, nếu Sở Kinh Dương nói là muốn gần gũi mình, cô còn thấy dễ hiểu hơn.
Sau khi nói xong những lời đó, Sở Kinh Dương hút thêm một điếu thuốc nữa rồi đi. Dường như sự thăm dò bao lâu nay cũng chỉ để đổi lại cảm giác nhẹ nhõm sau khi đã thổ lộ này.
Lạc Trần đợi anh ta rời đi rồi mới đến bên cửa sổ nơi anh ta vừa đứng nhìn ra xa, phong cảnh bên ngoài dường như cũng trở nên mơ hồ hơn, dưới sự bao trùm của bong tối, cô có cảm giác bối rối khó hiểu, thấy nó giống hệt như Sở Kinh Dương. Anh ta đứng trước mặt Lạc Trần, nhưng cô lại không thể nắm bắt được.
Anh ta không giống với Lưu Chi Xuyên. Theo hiểu biết của Lạc Trần về Sở Kinh Dương, nếu anh ta đã hạ quyết tâm thì e là sẽ không chấp nhận bất cứa sự từ chối nào. Thân phận đã kết hôn cũng không ngăn được việc anh ta tỏ tình, lần này đúng là khiến cô cảm thấy có phần hoảng sợ.
Về đến nhà, nhìn thấy Lâm Tự, trái tim cô mới bình yên trở lại. Lạc Trần nhìn người đàn ông đang quay lưng lại phía mình chạy bộ trên máy tập, cảm thấy lặng lẽ tiếp tục cuộc sống với một người rất đúng nguyên tắc này cũng có thể coi là một lựa chọn gần hạnh phúc. Anh ấy sẽ làm một việc cố định vào một thời gian cố định ở một địa điểm cố định, còn gì có thể khiến người ta có cảm giác an toàn hơn nữa! Anh dùng sự bất biến của mình để ngăn chặn mọi sự quấy rối từ bên ngoài, dùng sự khôn ngoan trong cách đối nhân xử thế của anh để chỉ dẫn cô.
Nhìn anh, tự nhiên cô lại có mong muốn được nói chuyện, cô cười, gọi: “Lâm Tự”, gọi anh xong cô lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Lâm Tự quay đầu lại, thấy Lạc Trần khoác một chiếc áo dài màu trắng đứng đó, cơ thể vốn trông ốm yếu của cô nhìn lại càng mong manh hơn.
“Chưa ngủ sao?” Lâm Tự hỏi.
“Vâng.” Lạc Trần ngập ngừng, “Cũng sắp ngủ rồi. Em có chuyện muốn nói với anh”.
Lâm Tự với tay lấy khăn lau mồ hôi, s


XtGem Forum catalog