Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.

au đó đi đến bên cạnh Lạc Trần, nghiêng người hôn lên má cô: “Anh đi tắm đã, sẽ vào ngay”.
Mùi đàn ông đặc trưng của Lâm Tự phả vào mũi cô, thoang thoảng cả mùi mồ hôi nhưng không hề khó chịu, cũng hơi khác biệt so với mùi của anh khi ở trên giường, trong giây lát đó Lạc Trần như bị hôn mê. Nhưng cô cảm thấy đây chính là mùi hương đặc trưng của Lâm Tự, rất thanh, rất dịu, thoang thoảng mà nồng đậm, khác với tất cả những mùi hương mà Lạc Trần từng được ngửi, cô cảm thấy rất khó để miêu tả.
Lạc Trần ngẩn ngơ nghĩ, chẳng phải cô đã không còn yêu anh nữa sao, chẳng phải đang cố gắng từ từ quên anh đi hay sao? Tại sao chỉ cần anh ấy lại gần, dù chỉ là một sự đụng chạm ngẫu nhiên, vẫn gây chấn động cho cô nhiều như thế? Cô muốn tiếp cận anh hay sao? Có lẽ cô vẫn còn yêu anh! Lâm Tự phải chăm sóc cho cô, nhưng không có nghĩa phải để ý chăm sóc cả chuyện tình cảm của cô.
Lạc Trần vừa phân tích tình cảm của mình vừa tự rót cho mình một ly sữa, từ từ uống, thì ra chuyện mà cô muốn nói với Lâm Tự lại khiến cô khó mở lời thế này.
Lâm Tự đầu tóc ướt rượt đi ra, kéo Lạc Trần đang định đi rửa cốc lại, “Nói đi”.
“Ừm”, Lạc Trần có chút ngập ngừng, “Vừa rồi có chuyện định nói, giờ thì hết rồi.”
Lâm Tự nhíu mày, “Lạc Trần, giải quyết vấn đề ngay từ lúc đầu luôn dễ dàng hơn, kéo dài cũng chẳng ích gì.”
“Em biết, tự em sẽ giải quyết.”
Lâm Tự thấy cô không có ý định tiết lộ thêm điều gì đành đi thẳng vào vấn đề, anh hỏi: “Là Sở Kinh Dương phải không?”.
“Dạ?” Lạc Trần có phần bất ngờ, “Sao anh biết?”.
“Cậu ta học cùng khoá thạc sỹ với Utah, em chưa từng gặp Utah ở trường nhưng lại hay gặp Sở Kinh Dương.”
“Bọn em đã từng sống cùng một cô nhi viện.” Vì Lâm Tự đã hỏi, Lạc Trần bắt đầu giải thích.
“Cậu ta luôn chăm sóc cho em?” Giọng Lâm Tự bất giác có chút lo lắng.
“Hồi còn nhỏ, ở cô nhi viện, anh ta luôn là người đầu tiên bắt nạt em.”
Lâm Tự không tự chủ mà cong hai khoé miệng, xem ra là mâu thuẫn của những đứa trẻ.
Lạc Trần nhìn anh, thấy cô nói thêm gì nữa cũng là thừa, anh sẽ không hiểu cảm giác của kẻ yếu khi bị bắt nạt, không hiểu được vô số những thời khắc cô độc không nơi nương tựa, chỉ biết tự ôm chặt lấy chính mình, không hiểu cô đã đau khổ trải qua những giây phút đó thế nào, đã phải cắn răng chịu đựng để ngăn không cho nước mắt rơi ra sao.
Đột nhiên Lạc Trần tức giận, không phải vì anh không hiểu mà là vì cô phát hiện mình vẫn còn đang nuôi hy vọng, hy vọng người đàn ông này sẽ an ủi mình, giúp mình giải quyết mọi chuyện. Cho dù cô đã tha thứ cho Sở Kinh Dương nhưng lần đầu tiên kể chuyện này với người khác, cô vẫn mong chờ người đó có thể chia sẻ cùng cô sự uất ức và nỗi sợ hãi của những ngày thơ ấu ấy.
Lạc Trần đứng bật dậy, không nói không rằng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Lâm Tự thấy cô đột nhiên nổi giận đùng đung liền lên tiếng hỏi: “Em giận dỗi với ai đấy?”.
“Với chính em, cứ kệ em.” Lạc Trần cũng không thèm để ý xem Lâm Tự sẽ nghĩ gì, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng biến mất khỏi tầm mắt anh. Cứ đối diện với anh là cô lại thấy bản thân thật ngu ngốc, đã bao lần đụng đầu vào tường mà vẫn không biết đường quay đầu lại.
Lâm Tự cũng bắt đầu mất kiên nhẫn, vốn anh cũng định sẽ giúp cô giải quyết vấn đề nhưng cô lại giở trò giận dỗi, anh còn chưa nói gì, cô đã tức giận vô cớ. Thế là anh cũng nghiêm giọng: “Đề nghị em lần sau chọn chỗ chỉ có một mình mà tự tức giận, đừng giở trò này ra trước mặt anh!”.
“Vậy thì đề nghị anh những lúc em tức giận hãy tự biết đường mà biến đi, anh muốn nhìn thấy em tức giận em cũng chẳng có cách nào”, Lạc Trần cũng bắt đầu nặng lời.
“Muốn cãi nhau?”
“Anh muốn thì em cũng đành chịu.”
Hai người bình thường khi nói chuyện đều cố gắng ngắn gọn hết sức có thể, hoàn toàn không có kinh nghiệm cãi nhau với người khác, lúc này lời qua tiếng lại cũng đối chọi quyết liệt.
“Đừng tự hào mình nhanh mồm nhanh miệng.”
“Không cần anh phải dạy.”
“Vậy em muốn ai sẽ dạy em? Là tên Sở Kinh Dương từ bé đã bắt nạt em chắc?”
Chỉ một câu nói của anh đã điểm trúng tử huyệt của Lạc Trần. Đúng thế, chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến Lâm Tự, chính sự xuất hiện của Sở Kinh Dương đã gây ra mọi sóng gió, ảnh hưởng cả đến Lâm Tự. Cô đứng đây cãi cọ với anh cũng chẳng phải hành động khôn ngoan, thậm chí còn có thể nói là rất vô nghĩa. “Xin lỗi, tâm trạng em đang không tốt.”
“Tại sao lại không tốt?”
“Chẳng tại sao cả.”
Lạc Trần không có ý định nói thêm gì nữa, cô cảm giác mặc dù khoảng cách giữa cô và người đàn ông này rất gần, nhưng thực tế khi định giơ tay ra bắt lấy thì lại không thể nắm bắt được gì. Cũng giống như ảo ảnh trên sa mạc, liên tục mời gọi cô tới gần hơn, gần hơn nữa, nhưng sự thực là chẳng bao giờ cô có thể đến nơi. Cuối cùng, chết vì khát, chết vì mệt, ngã ra ở đó, cũng chỉ có một mình mà thôi. Anh vẫn đứng ở nơi xa ấy, lạnh lùng nhìn cô, giống như đang rất quan tâm tới cô, thực ra trái tim anh đã được cất giấu ở một nơi mà không ai có thể chạm tới được.
“Nếu em không chịu nói với anh thì không thể giải quyết đượ