Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1550 lượt.
Lạc Trần cố gắng không nghĩ đến những lời tỏ tình của Sở Kinh Dương nữa, cô kết luận rằng đó chỉ là vì anh muốn thoả mãn sở thích xấu xa của chính mình mà thôi. Thực ra sau một thời gian tiếp xúc, sự ghét bỏ của Lạc Trần dành cho anh đã giảm đi rất nhiều. Dù gì thì trong trường đại học C, muốn tìm một người quan tâm đến cô chân thành như Sở Kinh Dương cũng không phải là việc dễ dàng. Nhưng anh liên tục dùng hết chiêu này tới chiêu khác, dán các mác tình yêu lên mọi hành động, không biết cuối cùng là định làm gì, điều này khiến Lạc Trần cảm thấy có chút chán ghét.
Vì thế, Lạc Trần bắt đầu kéo giãn khoảng cách giữa cả hai. Nếu Sở Kinh Dương đi theo sau, cô sẽ lập tức dừng bước, lạnh lùng nhìn anh, không nói không rằng. Cô cảm thấy mình đã nói với anh rất rõ ràng, cô không muốn bị làm phiền. Người hiểu chuyện là người biết tôn trọng mong muốn của người khác, huống hồ cô cũng đã từ chối rất thẳng thắn. Cũng có thể đối với người đã quen muốn gì được nấy như anh thì không thể dùng cách thông thường để từ chối.
Sắp tới kỳ thi cuối kỳ rồi, bọn họ bắt đầu bước vào giai đoạn ôn thi. Buổi tối Lạc Trần không đi học nữa, cô ở lại ký túc đọc sách, viết niên luận, có người gõ cửa cô cũng không để ý. Thậm chí Mông Mông muốn đến chỗ cô còn phải gọi điện báo trước.
Mông Mông gần đây rất kì lạ, ngày nào cũng sáng đi sớm, tối về muộn, thỉnh thoảng mới qua phòng Lạc Trần chơi thì lại nằm dài trên giường thở ngắn than dài, không còn tỏ ra hứng thú với những món ngon trong phòng Lạc Trần nữa. Thỉnh thoảng còn nói với cô mấy câu chẳng có đầu có đuôi gì cả như: “Lạc Trần này, nếu mình biết tuyệt thế võ công thì tốt biết bao”.
Lâm Tự đến trước, đợi được vài phút thì Sở Kinh Dương đến. Không cần giới thiệu, Lâm Tự liếc mắt đã xác định người này chính là Sở Kinh Dương, chỉ người mạnh mẽ như thế mới có thể tấn công thẳng vào trái tim Lạc Trần.
Hai người bắt tay chào hỏi, dù gì thì cũng là bạn cùng trường. Sau đó Lâm Tự đi thẳng vào chủ đề chính: “Tại sao cậu luôn đi theo Lạc Trần?”.
“Không tại sao cả. Chỉ là tôi thích ở bên cô ấy, và cũng cần có cô ấy ở bên cạnh mình.”
“Nếu tôi nhớ không nhầm thì cô ấy đã kết hôn với tôi rồi.”
“Tôi biết. Nhưng chưa chắc cô ấy đã là người phụ nữ của anh suốt đời.” Sở Kinh Dương cũng không úp mở. Anh có phần kính nể người đối diện, Lâm Tự trưởng thành sớm, có cái nhìn độc đáo lại rất nhiều tham vọng. Vì vậy, đối với một kẻ tình địch như thế Sở Kinh Dương quyết định sẽ cạnh tranh công bằng.
“Cậu muốn theo đuổi cô ấy?”
“Không biết. Tôi chưa định nghĩa được việc mình làm. Nhưng hiện tại tôi chưa có ý nghĩ chiếm hữu cô ấy làm của riêng. Còn sau này, tôi không dám hứa chắc.”
Sở Kinh Dương phát hiện người đàn ông chẳng lớn hơn anh là bao này có sự già dặn trưởng thành, thâm trầm, nghiêm nghị trước tuổi, có thể nói là vô cùng xuất chúng, thêm vào đó là bối cảnh xuất thân, tất cả những điều đó đều khiến các cô gái đang ở độ tuổi tới trường si mê. Sở Kinh Dương cảm thấy đối thủ của mình rất mạnh, xứng đáng để quyết đấu một lần. Mặc dù anh thua về cơ hội, ấn tượng của Lạc Trần về anh cũng không tốt, nhưng như thế không có nghĩa là anh không có cơ hội chiến thắng, bởi vì Lạc Trần và Lâm Tự, cả hai người này đều quá lạnh lùng, họ ở bên nhau chắc chẳng có gì thú vị, đương nhiên như thế thì mối quan hệ đấy cũng không mặn nồng gì.
Lâm Tự cũng hiểu rất rõ khả năng của Sở Kinh Dương. Trước khi gặp mặt, Lâm Tự cũng đã điều tra về lai lịch của cậu, anh cảm thấy Sở Kinh Dương không đơn giản là một cậu em học khoá dưới xuất sắc mà thôi. Sở Kinh Dương rất có tài, cũng có thể nói là một thiên tài. Có điều, lắm tài nhiều tật, Sở Kinh Dương đã từng có thời giant ham gia vào xã hội đen, giúp đỡ nhóm giang hồ “Lục Lâm” đang nổi danh nhất hiện nay, nhưng rồi cậu ta lại chuyên tâm vào học tập, thành tích nổi bật. Sau khi vào đại học đã thành lập công ty Dương Thiên, sản phẩm chính là chip công nghệ. Công ty của cậu ta hiện nay khá nổi tiếng trong giới thương nghiệp, lại còn có nhà máy sản xuất riêng. Một người như thế làm bạn sẽ tốt hơn là làm kẻ thù. Bởi vậy, thực ra Lâm Tự biết công ty Dương Thiên trước, sau đó mới biết người sáng lập công ty cũng chính là kẻ đang theo đuổi Lạc Trần.
Thực tế, Lâm tự cũng đã có ý định hợp tác với Dương Thiên, đưa chip của Dương Thiên trở thành một trong những sản phẩm trọng tâm của Hoa Lâm.
Lâm Tự nhìn Sở Kinh Dương đang ngồi uống trà trước mặt mình, cậu ta chỉ uống một hơi là cạn tách trà, nhưng người khác lại không thể đánh giá cậu là người thô lỗ hay không biết thưởng trà, dường như trà thì phải uống như thế, khoan thai nhẹ nhàng nhưng cũng thoải mái phóng khoáng. Sở Kinh Dương thực sự rất xuất sắc.
Đứng ở góc độ của người quản lý, Lâm tự cảm thấy con người này rất đáng để anh lôi kéo về dưới trướng mình, nhưng dù sao anh cũng không thể để người khác xâm phạm vào phạm vi thế lực của mình. Sao có thể mang người phụ nữ của mình ra để đổi chác? Huống hồ con người xảo quyệt như sói này tương lai sẽ thế nào, không ai nói trước được.
Đương nhiên, việ