Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.
c trước đó Lâm Tự hứa với Lạc Trần, bất cứ lúc nào cũng có thể khiến Sở Kinh Dương biến mất, không phải là giả. Dù Sở Kinh Dương có lợi hại tới đâu cũng không thể bì được với nhà họ Lâm, chỉ riêng về mặt gia thế quan trường cũng đã không thể so sánh rồi. Nhưng sản nghiệp lớn, gia sản lớn cũng là điểm yếu của Lâm tự, bởi vì trong đó có quá nhiều người liên quan nên không thể vô lo vô nghĩ như Sở Kinh Dương. Lâm Tự đành âm thầm quan sát. Nếu Sở Kinh Dương có ân oán gì với Lạc Trần, anh tin mình có thể giải quyết được, nhưng lúc này hình như sự việc đã vượt ra ngoài khả năng dự đoán của anh, ngay cả khi ở trước mặt anh, Sở Kinh Dương cũng không hề che giấu tình cảm dành cho Lạc Trần.
Lâm Tự cân nhắc một lúc mới nói: “Lạc Trần đã lấy tôi rồi thì là người nhà tôi. Chúng tôi sẽ sống với nhau cả đời, cô ấy không thích bị người khác làm phiền, tôi lại càng không”.
Sở Kinh Dương đặt chiếc cốc trà trong tay xuống: “Đấy là việc của anh và cô ấy, tôi không có hứng thú quan tâm. Cũng không phải anh cứ vẽ một vòng tròn là cô ấy sẽ ở nguyên trong đó, hay không ai có thể bước vào”.
Sở Kinh Dương cho rằng cuộc hôn nhân của Lạc Trần chẳng liên quan gì đến mình, anh chỉ cần Lạc Trần mà thôi. Sở Kinh Dương không bao giờ để ý tới tiểu tiết, cũng không bị chi phối bởi ý kiến người khác, những thứ mình muốn anh sẽ tìm cách để giành bằng được, dũng cảm tiến về phía trước, không bao giờ lùi bước.
Sở Kinh Dương đột nhiên bật cười, lúc anh cười khoé môi bên phải như nhếch cao hơn, đấy là vì thói quen hút thuốc của anh, nhưng lại khiến cho nụ cười có phần gian tà, có phần ngỗ ngược: “Sống với nhau suốt đời, vậy mà anh cũng dám nói! Cuộc đời này dài lắm, ai biết sẽ có thay đổi gì chứ?”.
“Có thay đổi hay không cũng không phiền anh phải lo.” Lâm Tự rất nghiêm túc trong việc duy trì cuộc hôn nhân này. Anh chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ rời xa Lạc Trần hay để Lạc Trần rời bỏ anh.
Sở Kinh Dương không kiên nhẫn khoát tay: “Anh cho rằng tôi thích lo việc này sao? Anh thử nhìn xem một năm qua Lăng Lạc Trần đã gây tới mức nào rồi! Hôn nhân, đấy không phải cái cớ để anh bảo vệ lợi ích của mình, càng không phải cái cớ để che đậy sự hành hạ của anh với cô ấy, xin thứ lỗi cho tôi vì đã nhắc nhở anh!”. Sở Kinh Dương đã từng khiến Lạc Trần phải chịu ấm ức, nhưng chỉ có anh mới có thể bắt nạt cô, người khác, dù là bất kì ai cũng không được phép!
Lâm Tự không sợ đàm phán, nhưng đối diện với người không tuân thủ quy tắc như Sở Kinh Dương, anh thật sự trở tay không kịp, đây quả là việc khiến Lâm Tự đau đầu. Tình hình lúc này là Sở Kinh Dương đang thèm muốn thứ thuộc về anh, thậm chí còn có ý định lấy đi mất, nhưng khi anh muốn nói lý lẽ với cậu ta, cậu ta lại giả bộ như không hiểu.
Xem ra Sở Kinh Dương là người chưa từng biết đến sự từ chối. Vậy thì còn có cách gì chứ? Giấu thứ đồ đó đi, để cậu ta không thể ăn trộm được? Hay bắt giữ cậu ta lại, không cho cậu có cơ hội ra tay?
Thực ra, cuộc nói chuyện của Lâm Tự và Sở Kinh Dương vốn là tốn công vô ích. Bọn họ đều hiểu chuyện tình cảm không thể giải quyết bằng lời. Cho dù Lâm Tự nhận được lời hứa từ Sở Kinh Dương rằng cậu ta sẽ không đi theo Lạc Trần nữa thì chỉ cần còn yêu, cậu ta vẫn không thể khống chế được trái tim mình. Rõ ràng là họ đều không biết, bản thân có ý nghĩa thế nào đối với Lạc Trần.
Đương nhiên, lần gặp mặt này cũng không phải hoàn toàn vô ích. Lâm tự và Sở Kinh Dương đã bàn bạc tới việc hợp tác, tuy có hơi lạc chủ đề một chút nhưng cũng không cản trở việc họ đi sâu vào đàm phán chi tiết. Cả hai đều cho rằng điều kiện để hợp tác đã chín muồi, vì thế nhanh chóng đi đến việc ký kết hợp đồng. Hai bên hợp tác trong việc sản xuất chip và quảng bá tiêu thụ sản phẩm, bắt đầu tiến hành theo những điều khoản đã được ghi rõ trong hợp đồng. Kết quả như thế không hẳn là bất ngờ. Cả hai đều là người công tư phân minh, thậm chí đều là những người muốn vẹn cả đôi đường. Đến phút cuối, sự việc của Lạc Trần có lẽ chỉ là sợi dây dẫn kéo họ lại với nhau, tác thành cho sự hợp tác của họ mà thôi. Mà nhân vật chính của buổi gặp gỡ là Lạc Trần lại chẳng hề biết gì.
Lâm Tự không hề có hành động gì trước thái độ khiêu khích trắng trợn của Sở Kinh Dương, nhưng trong lòng cả hai người đều hiểu rõ, đấy là do sự tồn tại của Sở Kinh Dương vẫn chưa thực sự khiến Lâm Tự cảm thấy bị đe doạ chứ hoàn toàn không phải là thế lực của Lâm Tự không đủ mạnh.
Tiết kiệm sức lực của mình, tiêu hao sức lực của đối phương mới có thể giành được thắng lợi cuối cùng, đạo lý đó họ đều hiểu rất rõ. Đây không phải trò chơi giữa con sói và người thợ săn mà là sự so tài của hổ báo. Chỉ cần Sở Kinh Dương phát động tấn công thì sự phản kích của Lâm Tự sẽ vô cùng mạnh mẽ.
Nhưng họ chỉ luôn ở trong tư thế sẵn sàng mà thôi. Đối với sự tranh chấp trong tình trường, họ đều là người mới, chẳng có sách lược gì đáng nói.
Sau cuộc gặp với Lâm Tự, Sở Kinh Dương càng thêm khẳng định sự cô độc của Lạc Trần là xuất phát từ việc cô chưa bao giờ được trân trọng. Sự buồn bã trong đáy mắt cô là kết quả của việc che giấu rất