Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.

cả rồi. Đặc biệt là hành động né tránh lúc đó của Lý Kì đã khiến cô rất đau lòng, dường như anh ấy sợ hãi muốn tránh xa cô nhưng không kịp. Mông Mông cảm thấy mình hoàn toàn thất bại, cộng thêm việc đã làm trò cười cho thiên hạ, điều đó khiến cô mấy ngày liền trốn ở ký túc xá, không ra ngoài gặp ai.
Người duy nhất cô muốn gặp là Lạc Trần, nhưng cô bạn này lúc ẩn lúc hiện, biến mất còn nhanh hơn cả ánh chớp. Hôm nay đã tóm được cô ấy ở đây, Mông Mông rất muốn ở bên cạnh bạn một lúc, bình tĩnh lại, rồi lại dày mặt ra ngoài gặp gỡ mọi người.
Lạc Trần thấy Mông Mông một mình nằm trên giường tự hành hạ mình, vò đầu bứt tai liền cười mãi không thôi.
Mông Mông thực ra là một cô gái rất xinh đẹp, mắt to, cổ cao, mũi thẳng, thêm vào đó là đôi môi rất gợi cảm, lại cao gần mét bảy, một vẻ đẹp khá Tây. Nếu nói Lạc Trần là bức tranh được vẽ theo kiểu tỉ mỉ đến từng đường nét, ưu điểm nghiêng nhiều về thưởng thức, thì Mông Mông sẽ được so sánh với một bức tranh vẽ theo kiểu sơn dầu, trang sức lộng lẫy cũng không che được thần sắc phóng khoáng của cô ấy. Lạc Trần cảm thấy những lúc Mông Mông không nói chuyện nhìn rất băng giá nhưng khi cô ấy bày trò thì chẳng còn hình tượng gì nữa.
“Kẻ nào dám hất cậu ra, gan to thế cơ à?” Lạc Trần hỏi.
“Đúng thế.” Mông Mông đáp. Cô muốn trút bầu tâm sự với Lạc Trần nhưng lại cảm thấy thật xấu hổ.
“Mông Mông, mình phải chuyển về nhà ở.” Lạc Trần cho rằng nếu cô chuyển đi cũng nên nói với Mông Mông một tiếng, vì vậy cho dù Mông Mông không tới tìm thì lát nữa cô cũng sẽ đến phòng tìm cô ấy. Nói mới nhớ, cô chưa từng tới phòng bạn bao giờ.
“Sao lại chuyển đi vào lúc này, còn chưa hết một học kỳ mà? Mình không thể đến đây chơi nữa à?” Mông Mông cảm thấy có chút buồn bã. Lạc Trần là người bạn hợp với cô nhất, ít ra thì bản thân cô tự cảm thấy thế. Thấy Lạc Trần có vẻ buồn, Mông Mông vội vàng pha trò: “Có phải anh chàng ở nhà cảm thấy cô đơn khó chịu không?”
“Đừng trêu mình nữa. Mông Mông, đợi khi nào chuyển đến nhà mới, mình sẽ mời cậu đến chơi. Cậu vẫn có thể thích đến lúc nào thì đến, ở lại bao lâu cũng được.” Mặc dù Lạc Trần biết Lâm Tự không thích trong nhà có người lạ nhưng nhìn thấy vẻ buồn bã của Mông Mông khi nghe tin mình sắp chuyển đi, cô như lại nhìn thấy sự cô đơn của chính mình, không kìm được mà lên tiếng mời bạn, muốn thường xuyên được gặp Mông Mông, chờ đợi sự ghé thăm của cô ấy.
Mông Mông đương nhiên hiểu mức độ của lời mời. Những người như Lạc Trần, nếu đã mời người khác đến nhà thì đã là một hành động biểu hiện sự tôn trọng đối phương, cũng có thể nói là sự tiếp đãi cao quý nhất, thể hiện tình cảm thân mật nhất. Mông Mông xông tới ôm chặt lấy bạn: “Cảm ơn, vậy thì mình cũng không khách sáo gì nữa”. Dù hai người chỉ mới chơi với nhau vài tháng nhưng thân thiết cứ như quen biết đã vài năm rồi, hai người đều có cảm giác rất thân thuộc với người kia, nhiều chuyện còn không cần phải nói rõ bằng lời.Tri kỷ là sự tồn tại khiến người ta cảm thấy ấm áp. Thế là, Mông Mông lại cảm thấy trái tim mình rất đau. Đàn ông, cuối cùng cũng sẽ có thôi.
Mông Mông bắt đầu giúp Lạc Trần thu dọn đồ đạc, còn đóng thùng, gói ghém hộ Lạc Trần. Mông Mông làm mọi việc rất nhanh chóng, bởi vì ở nhà cô hay phải tập hợp khẩn cấp nên làm gì cũng gọn gàng ngăn nắp như trong quân đội. Thấy Mông Mông cái gì cũng thu dọn hết, Lạc Trần vội vàng kéo tay bạn: “Mình còn phải ở đây đến cuối tuần, những vật dụng hàng ngày cậu cứ để đấy”. Tốc độ của Mông Mông khiến Lạc Trần tự trách mình không theo kịp, chỉ nhoáng một cái đã phân loại đóng gói đâu ra đấy, còn dán cả ghi chú, thứ tự ngăn nắp.
Sau khi hai người thu dọn sạch sẽ xong, liền tay nắm tay đi lên giảng đường. Bọn họ từ trước đến nay đều chưa từng có người bạn nào thân thiết đến thế. Lời mời của Lạc Trần đã giúp cả hai xác lập được tình bạn trong lòng mỗi người. Vì vậy khi ra khỏi cửa, Mông Mông rất tự nhiên khoác tay Lạc Trần. Hai người nhìn nhau, ánh mắt lấp lánh ý cười.






Ở Cùng Nhau, Lại Được Bao Lâu Nữa Đây?
Người hai ngày nay không nhìn thấy bóng dáng Lạc Trần đâu không chỉ có Mông Mông. Sở Kinh Dương không thể đưa Lạc Trần đi học, dù có biết thời khóa biểu của cô cũng vô ích. Ban ngày, anh không thể bố trí được thời gian, luận văn tốt nghiệp và việc phát triển sản phẩm mới của công ty đang ở giai đoạn quan trọng; buổi tối thì lại không thấy Lạc Trần về ký túc.
Vì vậy, có thể vô tình gặp Lạc Trần trên đường thế này, Sở Kinh Dương tin chắc là do thần tiên giúp đỡ, bởi vì anh đã vừa đi vừa nghĩ nếu gặp được Lạc Trần thì tốt biết bao. Có điều khi gặp được thật, Sở Kinh Dương lại cảm thấy anh vẫn chưa biết nên làm thế nào để bắt đầu mối quan hệ mới này.
Mông Mông vừa nhìn thấy Sở Kinh Dương liền chào hỏi nhiệt tình. Cô hoàn toàn không muốn can dự vào việc của Lạc Trần nhưng lại rất thông cảm với Sở Kinh Dương, bởi vì anh với cô giống nhau: hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình. Trước kia Mông Mông chỉ cảm thấy có thiện cảm với con người giỏi gi