Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.
ũng phải ăn một quả chứ. Tuần sau anh lại đi thăm em”. Sở Kinh Dương đương nhiên là biết dê đã vào miệng cọp thì khó thoát nên mới cố ý gửi nhiều như thế.
“Không cần, anh cũng bận mà”. Lạc Trần vội vàng từ chối. Sở Kinh Dương chính là một dòng nước xoáy, những nơi anh đến không nơi nào không dậy sóng.
“Cuối tuần thì đi được”.
“Đừng đến nữa, mấy tuần nữa bọn em về rồi. Anh cứ lo mà làm việc đi.”
Mặc dù biết Lạc Trần nói như vậy là không muốn mình đến đó nữa, nhưng Sở Kinh Dương vẫn bị những lời nói có vẻ quan tâm ấy của cô làm cho cảm động tới tê người: “Ừ, vậy đợi khi nào em về, anh mời em ăn cơm.”
Chỉ cần anh không đến thì thế nào cũng được, Lạc Trần vội vàng đồng ý: “Được, về rồi nói tiếp.”
Lạc Trần vào phòng, các bạn cùng phòng đều nhao nhao yêu cầu Lạc Trần kể về chàng hoàng tử bí mật gửi tặng táo kia. Cũng may Mông Mông đầu têu ra một trò chơi khác nên cô mới được giải vây.
Sau việc ấy, Mông Mông hỏi: “Là Sở Kinh Dương phải không?”. Lạc Trần gật đầu, nhìn vẻ mặt đắc ý của Mông Mông, bât giác cười khổ. Cô thật rất muốn lắc đầu, bởi vì hóa ra người mà cô mong ngóng, người mà cô đang trông đợi quan tâm đến lại là một người khác.
Nỗi nhớ như cỏ dại mùa xuân, được gió và mưa xuân tưới tắm, chỉ qua một đêm đã tươi tốt rất nhiều.
Không Muốn Rời Xa
Trong gần ba tháng này Lạc Trần không liên lạc gì với Lâm Tự, dù đã mấy lần cầm điện thoại lên, thậm chí còn bấm số rồi nhưng đều xóa đi. Thực ra, những lúc mệt mỏi kiệt quệ nhất, Lạc Trần rất muốn nghe thấy tiếng Lâm Tự, cứ như chỉ cần nghe thấy giọng của anh, cô sẽ không cảm thấy mệt, người cũng không thấy rã rời nữa vậy. Nỗi nhớ như loài dây leo, đâm chồi nảy lộc vào lúc người ta không để ý, thậm chí còn quấn chặt lấy cả tim người ấy nữa.
Cuối cùng, Lạc Trần cũng không bấm số gọi đi, cũng không nhận được điện thoại của Lâm Tự. Lạc Trần nằm trong cái lưới mà Lâm Tự kết cho cô, quanh đi quẩn lại, khi cho rằng mình đã thoát ra khỏi đó rồi thì đột nhiên lại phát hiện, thực ra còn bị vây chặt hơn, lún sâu hơn nữa. Cô cứ nghĩ đến sự giải thoát, nhưng thực ra chỉ là tự lừa mình dối người mà thôi.
Mấy ngày trước và sau Tết, cô đặc biệt rất nhớ nhà. Người Trung Quốc ăn tết đa phần sẽ về nhà để đoàn viên nhưng người nước ngoài lại không có thói quen đó, thậm chí còn ngược lại, họ đặc biệt thích đến Trung Quốc vào những dịp như thế này, mong được trải nghiệm không khí đón Tết của Trung Quốc. Vì vậy, khu nghỉ dưỡng Á Bố Lực trước và sau Tết cũng đưa ra những hoạt động vui chơi mới: Tết Trung Quốc Vui Vẻ. Việc này đòi hỏi các nhân viên trong khu vui chơi nghỉ dưỡng phải tập trung tinh thần và sức lực để ứng biến. Bởi thế, không chỉ những sinh viên đến đây thực tập như bọn cô không đi nổi mà ngay cả nhân viên chính thức của khu vui chơi này cũng không được về nghỉ Tết.
Lạc Sa muốn đến thăm cô nhưng bác Vương lớn tuổi rồi, khí hậu ở đây không hợp với bác. Lạc Trần cũng lo lắng việc Lạc Sa sắp thi lên trung học, không muốn cậu bị mất tập trung, dặn đi dặn lại với cậu rằng ngày nghỉ không được ham chơi mà quên làm bài tập.
Sau đó, anh ta hát rất nhiều, lại có rất nhiều các bạn nam khác cùng hát theo, tiếng hát vang lên nhẹ nhàng trong đêm tĩnh mịch, so với biểu diễn trong những đêm nhạc hội ồn ào náo nhiệt còn khiến lòng người rung động hơn. Sau khi mắt đã thích ứng với bóng tối trong phòng, Lạc Trần phát hiện mấy cô bạn cùng phòng đang ngồi ngẩn ngơ trên giường, chìm đắm trong tiếng hát truyền cảm kia. Lạc Trần không ra ngoài cửa sổ để xem chủ nhân của giọng hát là ai, cô chỉ rất chăm chú lắng nghe tiếng hát đó, cảm nhận tình cảm của chủ nhân giọng hát gửi gắm qua lời ca. Cô biết, tiếng hát này sẽ mãi mãi được lưu lại trong ký ức của mình, là kỉ niệm của tuổi thanh xuân ngây thơ và tràn đầy nhiệt huyết này.
Quay về trường, giáo viên hướng dẫn nói báo cáo thực tập đến học kỳ mới sẽ làm, giờ mọi người về nhà để đoàn viên trước. Sau đó tất cả giải tán.
Các bạn đều nhao nhao bàn tán xem đi về nhà thế nào. Mấy tháng gần đây Mông Mông bỗng người lớn hẳn, nhớ đến ông nội đã già hơn nhiều so với trong ký ức của cô. Mông Mông thở dài, nếu tới giờ mà cô vẫn không hiểu nguyên nhân vì sao ông lại đến gặp cô trước khi đi thì quả thật đã phụ tấm lòng yêu thương của ông rồi. Mông Mông lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho mẹ nói chút nữa cô sẽ về, tạm thời chấm dứt cuộc sống xa nhà của cô tại đây.
Giáo viên vừa khoát tay nói, “Chúc các em một kỳ nghỉ vui vẻ”, thì đám sinh viên đã ba chân bốn cẳng chạy tứ tán khắp nơi. Mông Mông cũng chỉ kịp chào Lạc Trần một tiếng rồi biến mất. Lạc Trần khoác ba lô lên lưng, kéo va ly, từ từ đi về phía cổng trường. Tiếng hát đêm qua cứ ngân lên mãi đến tận nửa đêm, Lạc Trần ngồi dựa vào đầu giường nghe rất lâu, giờ đầu vẫn còn nặng trịch, chẳng còn chút sức lực nào nữa. Trên đường đi, có mấy bạn nam tỏ ý muốn xách đồ giúp cô, cô đều khách sáo từ chối, cô thấy mọi người đều đang vội vã về nhà, không nên làm lỡ thời gian quý báu của họ