XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trần Thế

Trần Thế

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.

ời bên trong kẻ bên ngoài, dường như đều thở phào nhẹ nhõm vì giây phút tạm thời không phải đối mặt với nhau này, không biết là sợ đối mặt với bản thân hay là đối phương nữa.






Không Thể Trở Lại Trước Kia
Lạc Trần chầm chậm đi bộ từ Hoa Lâm về nhà. Cô đơn toàn bộ sự tập trung vào bước chân, ép mỗi bước chân của mình phải đi trên mất viên gạch và dẫm lên những viên có màu sắc thế nào. Lạc Trần chỉ muốn đầu óc mình trống rỗng, không phải suy nghĩ bất cứ điều gì.
Chuông di động đột ngột vang lên. Lạc Trần vẫn đi tiếp như không nghe thấy, cũng không thèm để ý, mặc cho chuông reo đến mấy lần. Dừng một lúc, chuông điện thoại lại reo, lần này có vẻ gấp hơn khiên Lạc Trần cảm thấy thật phiền phức, trong lúc cô đang rất cần sự yên tĩnh thì nó cứ kêu ầm ĩ. Lạc Trần rút điện thoại ra định tắt máy, lúc này cô không muốn liên hệ với bất kỳ ai.
Trên màn hình hiện lên ba chữ "Sở Kinh Dương" . Lạc Trần do dự một lúc, cuối cùng vẫn nghe máy. Chắc là anh ta có chuyện gì gấp lắm.
"Sở Kinh Dương?" Cô vừa khóc xong nên giọng có hơi nghèn nghẹn, khàn khàn.
"Lăng Lạc Trần, anh đột nhiên phát hiện, thì ra em cũng là người thích cằn nhằn. Không muốn đồng sinh cộng tử với anh đến thế cơ à?"
Thật ra Sở Kinh Dương làm thế là cố ý. Khi anh lái xe từ phía đối diện tới đã thấy Lạc Trần một mình ngồi trên chiếc ghế dài bên đường, ánh mắt vô hồn, nhìn rất cô đơn yếu ớt. Thế là anh xông thẳng đến, muốn thu hút sự chú ý của cô. Cho dù là chuyện gì thì cũng sẽ có cách giải quyết, cô không cần phải để trong lòng tự làm khổ mình như vậy. Đường đông đúc thế này, cho dù lái xe thì cũng không nhanh hơn đi bộ là mấy, vì vậy anh đi ngược chiều thì cũng chỉ khiến người khác bực bội khó chịu, còn nguy hiểm thì chắc chắn là không có.
"Sở Kinh Dương, anh im miệng đi. Tập trung vào mà lái xe." Lạc Trần đâu còn tâm trạng để cãi vã với anh. Anh hành xử vô thiên vô pháp cũng đâu phải chỉ ngày hôm nay, sự lo lắng của cô trước đó đúng là quá thừa thãi.
"Quy tắc lập nên chẳng phải là để phá vỡ hay sao? Thế nào gọi là không phá cái cũ thì không xây được cái mới, nếu không áp dụng vào thực tế, các chế độ sao có thể cải tiến được đây?" Sở Kinh Dương một tay đặt trên vô lăng, một tay rút ra điếu thuốc, dùng ngón tay cái của bàn tay cầm thuốc đưa lên cọ cọ vào chân mày đây là hành động thường gặp khi anh cảm thấy bực bội. Khi suy nghĩ, anh cũng vô thức làm thế.
Lạc Trần nghĩ thầm: "Thật không hiểu ai mới là người hay cằn nhằn", nhưng cô cũng mặc kệ anh.
Sở Kinh Dương kéo cửa sổ xuống một tí, điếu thuốc vẫn kẹp trên tay nhưng không hút, chỉ để mặc cho khói thuốc màu trắng theo gió bay đi.
Lạc Trần nhìn đóm lửa lập lòe trên tay anh, nhìn làn khói trắng chậm rãi bay lên, cảm thấy ngoài sự bất lực thì còn là nỗi bi ai.
"Lăng Lạc Trần", Sở Kinh Dương gọi cả họ cả tên của cô: "Chúng ta đi đâu đây?".
Lạc Trần cũng không biết nêu đi đâu. Cô cảm thấy giờ có đi đâu thì cũng thế, mà cứ ngồi trên xe như thế này cũng không sao. Vì vây, Lạc Trần không trả lời, chỉ im lặng ngồi đó.
Sở Kinh Dương không hề tỏ ra ngạc nhiên trước thái độ phớt lờ anh của Lạc Trần, anh cũng đoán ra được tâm trạng của cô không tốt: "Về nhà anh nhé", Sở Kinh Dương tự quyết định.
Sau khi tốt nghiệp, Sở Kinh Dương mới thật sự an gia. Cho dù công ty chỉ vừa bắt đầu vào quỹ đạo, tiền mặt đều dùng vào việc lưu chuyển nhưng anh cũng không có ý định mua đồ dùng tạm, tiền mua nhà, mua xe đều là do anh đi vay và đều chọn những thứ anh thích nhất. Từ sau khi thu dọn xong nhà và chuyển vào ở, Sở Kinh Dương vẫn mong được đưa Lạc Trần đến xem căn nhà thuộc quyền sở hữu của anh. Lúc này chính là cơ hội, Sở Kinh Dương anh vốn chưa từng bỏ lỡ một cơ hội nào.
Lạc Trần hoàn toàn không để ý anh nói gì, cũng không để ý xe đang đi đâu. Cô chỉ cảm thấy nếu có thể cứ đi theo con đường này, đi mãi mãi không dừng lại thì tốt biết bao.
Căn hộ của Sở Kinh Dương cách quảng trường Thời Đại không xa, ở trong một khu có tên là "Thiên Hạ", đấy cũng là nguyên nhân vì sao anh lại có thể đến đón Lạc Trần nhanh như thế. Trong khu này rất yên tĩnh, có mấy tòa nhà cao tầng san sát, ở giữa bố trí khung cảnh nhân tạo như Tô Châu thu nhỏ: sơn thạch, một cây cầu nhỏ có nước róc rách chảy qua, hồ nhân tạo, hành lang dài, tất cả đều rất mới mẻ và tinh tế. Từ đường phố ồn ào đông đúc rẽ vào đây như đi lạc vào một không gian hoàn toàn khác.
Căn hộ Sở Kinh Dương chọn ở tầng cao nhất. Điều duy nhất anh cảm thấy tiếc cho khu này chính là các tòa nhà xây quá cao, dù hoa viên có bố trí đẹp tới đâu nhưng khi bước chân vào trong vẫn cảm giác mình như ếch ngồi đáy giếng. Nếu nơi anh sống không thế được tùy ý nhìn thấy trời xanh, mây trắng thì quá buồn. Do đó, Sở Kinh Dương cảm thấy khá hài lòng với căn hộ ở vị trí cao chót vót này.
Lạc Trần đi theo Sở Kinh Dương vào bên trong, đây là lần thứ hai Lạc Trần vào nhà một người đàn ông độc thân. Phong cách bố trí trong căn nhà của Sở Kinh Dương hoàn toàn khác với Lâm Tự. Căn h