Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.
có thể sống theo cách mà cậu muốn.
Hai chị em đi đến một cửa hàng nhỏ, Lạc Sa rõ ràng thấy chị mình đang lơ đãng, rút ra những bộ quần áo trông vô cùng kỳ quặc: “Chị, mặc những bộ đồ này trông giống đứng bán hàng đầu phố ấy.” Nhưng Lạc Sa vẫn rất ngoan, lần lượt thử hết những bộ quần áo mà chị chọn, còn xoay qua xoay lại cho Lạc Trần nhìn thấy bộ dạng kỳ quái của cậu.
Lạc Trần bị hành động chọc cười của Lạc Sa thu hút sự chú ý, “Em không thích à, chị thấy thanh niên bây giờ đều mặc thế mà!”.
“Chị, bọn họ thích không có nghĩa là em cũng thích! Mặc thế này mà ra ngoài, em sẽ có cảm giác như đang mặc quần áo của người khác.”
Lạc Trần cười, “Không thích thì thay ra đi”, trong lòng cô lại đang nghĩ, nếu như không thử, sao dám khẳng định kiểu quần áo đó có hợp với mình hay không, mình có thích hay không. Cô vẫn luôn cảm thấy có chút không cam tâm, lúc nào cũng muốn thay đổi điều gì đó nhưng từ đầu tới cuối vẫn đi theo con đường cũ, vòng vòng vèo vèo.
Buổi trưa, còn đang bàn bạc với Lạc Sa xem nên đi ăn gì thì điện thoại của Lạc Trần rung lên, là tin nhắn của Mông Mông.
“Lạc Trần, là mình, Mông Mông đây. Mình về nhà rồi, đang phải chịu phạt. Sở Kinh Dương gọi cho mình để bàn về bộ phim tiếp theo, mình không đi được, cậu đi thay mình nhé!”.
Lạc Trần nghĩ một lúc, gửi tin nhắn trả lời: “Mình và Lạc Sa đang ở ngoài, để hôm khác đi”.
“Hai người đang ở đâu?”
Lạc Trần ngẩng đầu lên nhìn, phía đối diện lại chính là tòa nhà Hoa Lâm, “Đối diện với tòa nhà Hoa Lâm”.
“Ồ, mình biết rồi, cậu sắp hẹn hò phải không, đúng là chuyện đó quan trọng hơn. Để mình hẹn lại với Sở Kinh Dương.”
Lạc Trần đọc đi đọc lại tin nhắn của Mông Mông, bất giác cảm thấy thật buồn cười. Đứng đối diện tòa nhà Hoa Lâm tức là cô muốn hẹn hò với Lâm Tự sao? Suy nghĩ của Mông Mông lúc nào cũng đơn giản thẳng thắn như thế, càng cho thấy rõ là suy nghĩ của cô đúng là rất phức tạp nặng nề.
“Chị, chị nhìn kìa, có phải là anh Lâm Tự không?”
“Phải không? Cũng có thể…?” Lạc Trần cất điện thoại đi, chậm rãi ngẩng đầu nhìn về hướng đối diện, ở gần tòa nhà Hoa Lâm nhìn thấy Lâm Tự là một việc hết sức bình thường mà. Nhưng Lạc Trần còn chưa kịp nói hết câu đã nhìn thấy Lâm Tự lúc này khác hoàn toàn với Lâm Tự khi ở nhà khiến Lạc Trần hoàn toàn quên mất những gì mình định nói. Lâm Tự đứng ở cửa, hình như đang đợi lái xe đánh xe tới, bên cạnh là Vương Dịch Thu, hai người đang nói chuyện gì đó. Lâm Tự đứng thẳng, ánh mắt kiên định. Lạc Trần cảm thấy có thể dùng lời của Mông Mông để nhận xét: rất đàn ông.
Vương Dịch Thu nhìn thấy Lạc Trần, lập tức nở một nụ cười rất tươi, giơ tay lên vẫy cô. Lâm Tự nhìn theo ánh mắt của Vương Dịch Thu, thấy Lạc Trần và Lạc Sa, nét mặt hơi trầm xuống, đưa tay lên vẫy, ý bảo Lạc Trần hãy qua bên đó.
Lạc Trần kéo tay Lạc Sa, băng qua đường đến chỗ Lâm Tự.
Vương Dịch Thu Trước mặt Lâm Tự cũng không nói gì nhiều, chỉ thân thiết kéo Lạc Trần lại gần.
“Sao lại đến đây?” Lâm Tự hỏi Lạc Trần.
“Bọn em định đi ăn cơm trưa.” Lạc Sa tranh trả lời trước, trong lòng cậu vẫn không muốn Lâm Tự xen vào, ít nhiều cũng còn trẻ con mà.
“Buổi trưa anh có hẹn, các em đi ăn với trợ lý Vương đi”.
Lạc Trần còn chưa kịp nói gì thì lái xe đã đưa xe của Lâm Tự đến. Vương Dịch Thu chuyển tài liệu trên tay cho anh, Lâm Tự nhận xong lập tức lên xe, hầu như không cho Lạc Trần cơ hội để từ chối.
Vương Dịch Thu đưa hai chị em tới một nhà hàng Hàn Quốc gần đấy, đồ ăn trong nhà hàng này rất tinh tế và đặc sắc. “Chỗ này vừa mở chưa lâu, hương vị cũng được lắm. Thỉnh thoảng Chủ tịch vẫn đưa khách tới đây dùng cơm”, Vương Dịch Thu giới thiệu.
Lạc Trần gật đầu, thiết kế của nhà hàng này chắc chắn rất hợp với yêu cầu của Lâm Tự, đơn giản sạch sẽ nhưng vẫn thể hiện được sự sang trọng tinh tế, độc đáo khác người.
Vương Dịch Thu chủ động gọi đồ ăn. Khi Lạc Sa vào phòng vệ sinh rửa tay, Lạc Trần bắt đầu nói chuyện với Vương Dịch Thu.
“Gần đây chị bận lắm phải không?”
“Ừ, việc đưa cổ phiếu lên sàn vẫn còn trong thời gian đàm phán.”
Việc này Lạc Trần cũng biết: “Chẳng phải năm ngoái đã chuẩn bị đầy đủ hết rồi sao? Sao thế? Không thuận lợi ạ?”
“Còn một vài chi tiết nữa phải xử lý”, việc đưa cổ phiếu của công ty lên sàn gặp phải khó khăn trước nay chưa từng có, vấn đề không phải nằm ở Hoa Lâm mà là nằm ở trình tự, hay nói cách khác là do vấn đề hoạt động. Nếu Lâm Tự đã không nói với Lạc Trần về nguyên nhân của vấn đề này, Vương Dịch Thu đương nhiên tự biết nên kín tiếng.
Quả nhiên, Lạc Trần cũng không hỏi thêm nữa, hai người chỉ bàn luận về mấy đề tài nhẹ nhàng, cùng Lạc Sa ăn một bữa cơm thật ngon và vui vẻ. Có điều Lạc Trần và Vương Dịch Thu mỗi người đều theo đuổi một suy nghĩ riêng của mình.
Ăn cơm xong, Lâm Tự gọi điện dặn Vương Dịch Thu đưa Lạc Sa về nhà, còn Lạc Trần được lái xe đưa tới văn phòng của anh.
Sau khi về sống chung với Lâm Tự, Lạc Trần rất ít khi đến Hoa Lâm, càng đừng nói đến văn phòng của Lâm Tự.
Một lần nữa đặt chân vào vương quốc của anh, trong lòng cô dấy lên thứ cảm xú