Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trăng Lạnh Như Sương

Trăng Lạnh Như Sương

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

p kia dường như bị phủ một lớp voan mỏng, thấp thoáng ẩn hiện, làm người ta có cảm giác không chân thật.
Hàm phi còn đang thất thần, Như Sương đã tiến đến gần, nhẹ nhàng thi lễ:
“Kính gặp Hoàng Thượng.”
Hoàng Đế nói:
“Không phải là kêu không thoải mái sao, còn đi lên đây nữa.”
Như Sương đáp:
“Nằm mãi xương cốt đau nhức, muốn đứng lên một chút.”
Đôi mắt trong veo phẳng lặng như nước hồ thu đã liếc về phía Vĩnh Di:
“Đây hẳn là hoàng trưởng tử, ngày thường thực khó mà gặp mặt.”
Vĩnh Di nhỏ tuổi nhưng đã có chút hiểu biết, bước lên hành lễ theo nghi thức:
“Vĩnh Di kính gặp mẫu phi.”
Như Sương chợt nở nụ cười, dung nhan nàng vốn đẹp như tuyết, cười một cái, chẳng khác nào băng giá vỡ tan, tuyết lạnh cũng hòa vào xuân ấm, sự ấm áp dào dạt không có lời nào diễn đạt:
“Trẻ nhỏ thật thú vị.”
Hoàng Đế rất ít khi thấy được nàng cười sung sướng đến vậy, thuận miệng nói:
“Thật không ngờ nàng cũng yêu trẻ con.”
Lại tiếp:
“Qua mấy ngày nữa là đến sinh nhật hoàng tử. Tuy là trẻ con thì không thể mừng thọ, song vẫn mở yến tại Tĩnh Nhân cung, coi như bày tiệc giúp Hàm phi.”
Hàm phi lo sợ không yên, nói:
“Đa tạ Hoàng Thượng, thần thiếp sợ là. . . “
Hoàng Đế trước giờ vẫn không thể kiên nhẫn nghe cô ta nhiều lời, lại thấy Như Sương chẳng vui vẻ gì, chỉ phất tay một cái, lệnh cho Hàm phi cùng Vĩnh Di đều thối lui.
Thấy Hàm phi đã kính cẩn lui ra, Như Sương thở dài nói:
“Kỳ thực ta cũng không chán ghét cô ấy.”
Hoàng Đế mỉm cười hỏi:
“Vậy nàng chán ghét điều gì?”
Như Sương vươn tay, lòng bàn tay nàng nóng bỏng, đặt lên tay chàng, tựa như một cái bàn ủi, chàng chỉ cảm thấy mu bàn tay nóng rực, môi nàng phảng phất ý cười nhẹ:
“Ta chính là chán ghét chàng xem nhẹ những người đàn bà  quanh mình.”
Hoàng Đế bật cười một tiếng, nói:
“Nói cứ như thật ấy nhỉ.”
Như Sương chậm rãi thở dài, nói:
“Người ta đối với chàng thật lòng, nhưng chàng chưa một lần đáp trả.”
*********************************
Mồng chín tháng sáu chính là sinh nhật hoàng trưởng tử, yến tiệc được tổ chức trong Tĩnh Nhân cung, ngay cả người trong cung của Thục phi Mộ thị cũng đều đến đưa lễ vật. Hàm phi nghe nói Như Sương sẽ đến cùng Hoàng Đế, cực kỳ không thích, trao đổi ánh mắt với Hoa phi, đoạn đứng dậy chào đón.
Thời tiết tuy nóng, song hàng mái hiên của Tĩnh Nhân cung rất sâu, vô cùng mát mẻ. Tuy là bữa tiệc thân mật, song vẫn mỗi người một chiếu, bày đủ sơn hào hải vị. Tâm tình của Hoàng Đế rất tốt, tự mình gọi hoàng trưởng tử đến ngồi  bên cạnh. Như Sương cũng ngồi một bên Hoàng Đế, chỉ là khác chiếu. Gần đây khẩu vị của nàng không tốt, chỉ ưa ăn đồ lạnh, cho nên phòng bếp vì nàng chuyên làm món canh mơ xanh. Trong bát canh mơ thả một miếng băng, hương lạnh bốc lên, dùng thìa bạc quấy, đá vụn va vào nhau tạo những âm thanh nho nhỏ. Vĩnh Di không kìm được nhìn một cái, cậu bé tuy còn nhỏ tuổi, song cực kỳ hiểu chuyện, cố gắng dằn mình đừng nhìn sang đó nữa.
Như Sương tiện miệng nói:
“Canh này quả thực ngon lắm, cũng dâng một chén đầy cho hoàng trưởng tử đi.”
Cung nữ theo mệnh cũng dâng một chén cho Vĩnh Di, Vĩnh Di rời bàn hành lễ cảm ơn, xong mới lên nhận ban thưởng. Mãi mới xong tiệc, nội quan dâng trà lên, Hàm phi nói:
“Ở chỗ thần thiếp cũng chẳng có trà gì ngon, đây là trà Đinh Giác Hương Vụ năm nay, thỉnh Hoàng Thượng cùng Hoa phi, Thục phi thưởng thức.”
Trái tim trong ngực cô ta thời khắc đó cũng chỉ như muốn thót lên tận cổ họng, cứ nện thình thịch, chắc sắp phá cả lồng ngực mà nhảy ra, ngay cả lời nói cũng vô cùng gượng gạo.
Hoa phi thì ngược lại vô cũng bình tĩnh, cười nói:
“Chúng ta đều là kẻ phàm nhân, uống trà nào cũng chỉ như trâu ăn mẫu đơn (như Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm), mà Thục phi đã thưởng qua đủ loại trà ngon, vậy thỉnh cho đôi câu bình luận.”
Như Sương đáp:
“Xin thứ lỗi, ta trước giờ vẫn không uống trà Hương Vụ.”
Hoàng Đế cười nói:
“Nàng thực đúng là cái đồ xảo trá tinh quái mà.”
Hàm phi lại như trút được gánh nặng, Hoa phi thì vẫn làm vẻ tự nhiên, nói:
“Thục phi nếu như không muốn uống, vậy thì chúng ta cũng đành uống vậy.”
Lại tinh tế cùng đàm luận trà đạo với Hàm phi. Mà trên trán Hàm phi thì đã rịn mồ hôi, chỉ có cứng họng, cơ hồ ngay cả nói đều không nổi. Hoa phi hung hăng lườm cô ta một cái, cô ta mới tạm trấn định. Hoàng Đế cùng Như Sương cũng chỉ ngồi chơi một lúc, sau đứng dậy đi về.
Kiệu loan đưa đến,, mọi người đều thối lui, Hàm phi lúc bấy giờ mới kinh hồn bạt vía mà nói:
“Chị ơi, không thành công, tim em chỉ muốn nhảy ra ngoài, không thành công rồi.”
Hoa phi nói:
“Cô ta chẳng phải không có uống trà sao? Cô còn sợ cái gì? Lần này không thành, sẽ có lần sau.”
Hàm phi xem chừng đã phát khóc rồi:
“Hay là chúng ta thôi đi, em chỉ thấy đại họa giáng xuống đầu, ngộ nhỡ mà Hoàng Thượng biết . . .”
Hoa phi thở dài:
“Chuyện này cũng chỉ là vì Vĩnh Di, nếu em đã quyết định thế, người ngoài như chị nói phỏng có ích gì. Thôi thì chúng ta dừng tay, để mặc cô ta vậy đi. Đến lúc con trai