Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
cô ta được lập Thái tử, cô ta lên làm Hoàng Hậu rồi, chúng ta chỉ cần ả xuống tay lưu tình, chỉ cần cứ bày cái mặt cho ả giày xéo, thì muốn sống cũng đâu có khó gì!”
Hai hàng lông mày của Hàm phi nhíu chặt, cắn môi không nói, chợt nghe có tiếng bước chân dồn dập, từ xa tiến lại. Hai người bọn họ vốn đuổi lui mọi người mà nói chuyện bí mật, cực kỳ cảnh giác, Hàm phi cao giọng hỏi:
“Ai?”
Có tiếng cung nữ hoảng sợ nói:
“Nương nương, không xong rồi, tiểu hoàng tử bỗng nhiên kêu đau bụng, hiện giờ còn đang đau đến lăn lộn.”
Chỉ nghe “xoảng” một tiếng, Hàm phi đã đánh vỡ chén trà, trong lòng cô thất kinh, nhắm thẳng bên ngoài mà chạy. Hoa phi hoảng hồn, cũng vội vã chạy theo tới Thiên điện. Từ xa đã nghe thấy tiếng khóc lóc khẩn thiết của vú em, mấy bà vú đều rơi lệ đầy mặt, đứng quanh Vĩnh Di, tay chân luống cuống. Hàm phi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của con trắng bệch, miệng sùi bọt mép, toàn thân run lẩy bẩy không ngừng, hít thở gấp gáp, vốn đã bất tỉnh nhân sự. Hàm phi chỉ thấy trời đất quay cuồng, thân hình mềm nhũn, xém chút cũng muốn ngất đi. Hoa phi vội vàng nói:
“Gọi ngự y!Mau gọi ngự y!”
Đã sớm có cung nữ chạy đi rồi, Hoa phi lại nói:
“Đi khiển người bẩm báo Hoàng Thượng, mau!”
********************************
Như Sương ra mồ hôi lạnh đầy đầu, tứ chi run rẩy, ngón tay vô lực túm lấy góc chăn, ngay cả hít thở cũng làm không nổi. Nàng cắn nát môi mình, một đường tơ máu từ khóe miệng chảy xuống, răng nanh ngập sâu vào trong môi, cắn đến nỗi đôi môi cũng trắng bệch. Sắc mặt nàng cũng bợt bạt đến đáng sợ, lăn lộn trên giường, trong bụng đau đớn kịch liệt làm nàng chỉ muốn hét to lên, thế nhưng cuối cùng chỉ phát ra một tiếng rên rỉ mơ hồ.
Không bằng chết đi, đau đớn như vậy, thà chết đi cho rồi.
Trong cơ thể như có một con dao nhỏ bén nhọn, cắt đi từng phần từng phần huyết nhục, muốn mổ banh cả người nàng ra. Cơn đau đớn cứ lần lượt dâng lên, nàng kiềm chế đến cực hạn, nức nở tưởng như sắp chết.
Nàng lại nhớ về cái buổi sáng khốc liệt ấy, bản thân bướng bỉnh túm lấy tay của mẹ, có chết cũng không chịu buông, đến nỗi tên cai ngục cầm roi da ra sức quất, roi nóng bừng hằn từng vết trên người nàng, đau muốn nhảy dựng lên. Thế nhưng như thế cũng không khiến cho nàng thả, chỉ càng làm cho nàng điên cuồng mà khóc thét lên:
“Mẹ ơi! Mẹ ơi! ”
Không . . . Không . . . Nàng vĩnh viễn sẽ không khóc . . . Một giọt nước mắt thật lớn đã trào ra nơi khóe mắt, huyết nhục tróc ra từng mảng đau đớn bóp nát thần trí của nàng, nàng phải dùng hết sức lực, mới có thể phát ra âm thanh yếu ớt:
“Đinh Thuần . . .”
Hoàng Đế đã lo lắng phát điên, cứ đi qua đi lại trong phòng, chẳng khác nào con thú đang bị vây khốn. Bỗng nghe thấy giọng nói của nàng, giống như đang nguyền rủa, bị nàng tuyệt vọng mà gọi như vậy, cách một khung cửa sổ, cách nhiều người như vậy, cách mưa gió nặng nề trong đêm đen, nàng trăn trở khóc lóc, âm thanh kia sao mà ai oán thế lương đến cắt lòng:
“Định Thuần . . . Định Thuần. . . “
Tâm giống như bị tùng xẻo tàn khốc, khoét lở hàng trăm lỗ thủng, máu tươi đầm đìa, mỗi một giọt đều đau tận xương cốt.
Nàng đang gọi chàng , nàng vẫn luôn ở đó gọi chàng . . . cho đến tận lúc sinh mệnh đứt lìa, chàng cũng không có ở nơi đó.
Hai mắt chàng đỏ lên, chợt xoay người, bước nhanh về hướng cửa điện. Triệu Hữu Trí phát hoảng, “huỵch” một tiếng đã quỳ sụp xuống mà ôm lấy chân chàng:
“Vạn Tuế gia, Vạn Tuế gia, không thể vào được!”
Hoàng Đế càng thêm cấp bách, trong lúc vội vã lại thoát không ra, nội quan tiến lên càng nhiều, quỳ quỳ ôm ôm, mà chàng thì vung chân đá loạn xạ, ngay cả giọng nói đều đã trở nên hổn hển:
“Kẻ nào dám ngăn trẫm, hôm nay trẫm sẽ lấy mạng kẻ đó.”
Triệu Hữu Trí tựa hồ là đã muốn khóc:
“Vạn Tuế gia, hôm nay mà ngài có muốn giết nô tì, nô tì cũng không thể để cho ngài vào.”
Răng của Hoàng Đế va vào nhau lách cách,, cả khuôn mặt cũng như biến dạng đi, hơi thở phì phò, thình lình vận sức xô một cái, mấy tên nội quan té nhào, thế mà vẫn lóp ngóp túm chặt lấy chân chàng. Hoàng Đế giận dữ, giật lấy cái bình hoa bên cạnh, dùng sức ném thẳng lên đầu Triệu Hữu Trí, mạnh tới mức Triệu Hữu Trí u đầu bể trán, chảy máu đến xém chút hôn mê bất tỉnh. Mấy tên nội quan rốt cuộc sợ tới mức buông thõng tay, Hoàng Đế chỉ vài bước đã vọt tới cửa, đang muốn đưa tay đẩy cửa, ngoài điện đã có tiếng nội quan hốt hoảng bẩm báo:
“Vạn Tuế gia, Hoa phi nương nương phái người cầu kiến.”
Hoàng Đế cũng chẳng thèm quay đầu, rống lên:
“Cút!”
Ngay đó đã đá phanh cánh cửa nội điện, ngự y bà đỡ cùng các cung nữ trong phòng thất kinh quay đầu lại, nội quan kia vẫn dập đầu run giọng nói:
“Vạn Tuế gia, Hoa phi nương nương nói, hoàng trưởng tử không xong rồi.”
Hoàng Đế lúc này đã bước vào bên trong, nghe được một câu như vậy thân hình khựng lại một chút, chậm chạp xoay người, thình lình cúi xuống dùng sức túm lấy cổ áo tên nội quan, giọng nói khàn đục:
“Ngươi nói cái gì?”
Nội quan kia đã sợ tới mức run lẩy bẩy, chỉ thấy hai mắt Hoàng Đế như ánh chớp, l