Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trâu Già Gặm Cỏ Non (18+)

Trâu Già Gặm Cỏ Non (18+)

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1342535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2535 lượt.

à Phương Thiên Hoành thảo luận vụ án của Tô Quốc Quân. Nghe xong cuộc gọi của Tiểu Phương, hắn đứng dậy: “Anh em, sắp xếp nhanh lên, hôm nay phải xong mọi thứ, trực tiếp giao cho cục trưởng Trần, hắn biết phải làm thế nào.”
Nói xong, hắn vừa mặc áo khoát vừa đi ra ngoài. Nói thật, hắn cũng có chút lo lắng, hắn sợ bà xã hắn sẽ kích động làm ra những chuyện……!
Ở cửa hàng bánh ngọt, Tô Hoa đưa bánh ngọt cho Tô Hàng, tức giận nói: “Ăn đi.” Thấy nam sinh đối diện vẫn không nhúc nhích, cô cười nhạo, “Thế nào, sợ tôi hạ độc à?”
Nam sinh nhàn nhạt lắc đầu: “Chị ăn trước đi, mới vừa rồi……” Hắn thu miệng không nói thêm gì nữa, thật ra thì hắn muốn nói là”Mới vừa rồi tôi nghe bụng chị kêu”.
Tô Hoa dùng cái muỗng múc một muỗng lớn, bỏ vào trong miệng, nhóp nhép ăn, giọng nói lạnh nhạt: “Cậu không thích ăn.”
Nghe lời này, Tô Hàng mỉm cười, cảm thấy cô ăn cũng được một ít rồi mới hỏi: “Chị tìm tôi có chuyện gì.”
Tô Hoa nhìn ra ngoài ánh mắt trống rỗng, thật lâu mới đấm xuống bàn một cái, giọng nói vẫn bén nhọn như cũ: “Tiểu tử, tôi muốn bán cậu cho bọn buôn người, khiến Tô Quốc Quân, mẹ cậu, chị cậu đau khổ.”
Tô Hàng thở phào nhẹ nhõm: “Trước đây tôi cứ nghĩ chị sẽ khi dễ Chị Tô Mạn, bây giờ nhìn lại bọn họ cũng khi dễ chị rồi.” Hắn mỉm cười nói, “Bán tôi có thể có bao nhiêu tiền?”
Đứa nhỏ này…… Thật sự làm cho người ta không hận được. Nhưng điều này càng làm Tô Hoa thêm phiền não: “Cậu cũng không biết mình bao nhiêu cân lượng ư, bán cậu cũng không có mấy đồng!”
“Hình như không tới 100kg.” Tô Hàng trả lời rất nghiêm túc.
Khi Lão Thẩm chạy tới, chỉ thấy cảnh tượng hai chị em cùng nhau ăn bánh ngọt, trên mặt Tô Hoa vẫn còn nét tức giận, nhưng động tác trên tay lại rất dịu dàng, chăm sóc người nam sinh không thấy ánh sáng. Lão Thẩm thở phào nhẹ nhõm, hắn đứng bên ngoài cửa nhìn thật lâu vào gương mặt của vợ mình.
Tiểu nha đầu này mặc dù bộ dạng luôn tỏ ra hung dữ, đáng tiếc lòng dạ lại rất mềm, sự tức giận làm cô muốn triệt để tiêu diệt Tô Quốc Quân, nhưng đối với những người khác, cô không cứng nổi.
Lão Thẩm nhíu mày, thầm nghĩ: Nhưng có người, chỉ nhìn thấy được bề ngoài của cô, cho rằng cô là một đứa con gái hung dữ khó trị, cho nên không chút lưu tình tổn thương cô, thí dụ như…… Tô Quốc Quân!
Nghĩ tới đây, hắn liền đi về phía cửa hàng bánh ngọt.
Tô Hoa nhìn nam sinh sau khi đã ăn bánh ngọt xong rồi, bên miệng lại dính chút bơ, vì vậy lên tiếng: “Này, tiểu tử, bẩn rồi, lau miệng của cậu đi.”
Tô Hàng lấy tay sờ lung tung, ngược lại đem bơ bôi đầy trên miệng.
Tô Hoa không nhịn nổi, vì vậy đứng dậy, lấy khăn giấy, lau hết vết bơ dính trên mặt hắn, ý thức được hành động của mình quá mức thân cận, cô vội vứt khăn giấy, nói: “Người mù chính là người mù, làm chuyện gì cũng không xong.”
Tô Hàng sửng sốt một chút, ngay lặp tức bắt lấy tay Tô Hoa: “Thật ra thì em vẫn luôn muốn gọi một tiếng chị Tô Hoa, đáng tiếc vẫn không dám. Rất xin lỗi, năm đó chuyện em té từ trên cầu thang không liên quan đến chị, nhưng mọi người lại hiểu lầm. Em có giải thích với mọi người, đáng tiếc vô dụng. Em nghĩ, em chính là ngọn nguồn làm hai bên gia đình càng ngày càng nặng thành kiến.”
Lão Thẩm dừng chân lại, muốn tiến không được muốn lùi không xong. Hắn đứng cách Tô Hoa chỉ có mười mấy bước chân, nhìn trên mặt Tô Hoa xẹt qua vô số biểu cảm, buồn cười nhưng cười không được, muốn khóc nhưng lại cố nén. Hắn biết lúc này tiểu nha đầu cần không gian, để cô sửa sang lại biểu tình không kịp che giấu của mình.
Không biết qua bao lâu, cô kéo tay ra khỏi tay của Tô Hàng, sắc mặt rất lạnh: “Tiểu tử, ở nghĩa trang bên kia cũng không ít Thánh Phụ rồi, cậu đừng quan trọng hóa mọi chuyện như vậy.”
Đáng tiếc lực nắm của Tô Hàng rất nhẹ nhưng cũng không thể hất ra, Tô Hàng chỉ nắm một chút, nhưng hình như là đã dùng hết toàn thân hơi sức của hắn. Trên mặt hắn mang theo chút cầu khẩn: “Chị, chị cũng là chị của em, mặc dù em không có năng lực bảo vệ chị, để người khác không ăn hiếp chị, nhưng là…… Xin chị……”
Nói xong Tô Hàng lắc đầu, chậm rãi buông lỏng tay ra, vẻ mặt lại khác thường kiên định: “Đưa em trở về đi, đừng để chi Tô Mạn biết, nếu không, chị ấy nhất định sẽ nổi điên.”
Lúc này Lão Thẩm đi tới, cười nói: “Cô ấy đã điên rồi.”
Tô Hoa đột nhiên ngẩng đầu, hoảng hốt: “Sao anh lại tới đây?” Rất nhanh, cô đã nghĩ thông suốt, hung hăng nhìn chằm chằm Tiểu Phương ở bên ngoài, “Tên phản bội này!”
Lão Thẩm đỡ Tô Hàng đứng dậy, lại nghe Tô Hàng khẽ mỉm cười, nói: “Là anh rễ sao?”
Có vài người mắt không nhìn thấy, nhưng lại rất sáng suốt, đó là Tô Hàng. Có người mắt rất tốt rất sáng, nhưng lại dùng cái đầu heo ngu muội suy nghĩ, đó là Tô Quốc Quân. Nhiều gien tương đồng như vậy, tại sao có thể tạo nên hai loại người khác biệt rõ ràng như thế?
Điện thoại Tô Hoa sắp bị Tiểu Bạch gọi đến cháy máy luôn rồi, sau khi Tô Hoa đưa Tô Hàng trở về trường học, cô mới mở điện thoại di động lên. Tiểu Bạch xổ một tràn, Tô Mạn đang ở trường học chờ cô, Tô Mạn vừa khóc vừa kể lể, nói cô bắt cóc em trai cô ấy, bộ