Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341830
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1830 lượt.
ời đi trong tiếng cười to.….
Còn lại tôi…linh hồn đã sớm không còn là của mình nữa.
♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂
Nằm trên bàn làm thủ thuật… Tôi đờ đẫn m chân của mình…
“Trong quá trình thủ thuật sẽ có một chút đau nha, vì muốn khả năng đậu thai tốt nên chúng tôi không thể sử dụng thuốc gây tê, cô Đồng, xin cô nhẫn nại một chút.” Cô y tá nhẹ nhàng nhắc nhở…
“Được.” Tôi gật đầu, không sao cả, Đồng Tử Y đã không còn biết đau.
Chân của tôi được giữ vững, một cơn đau xé rách thổi đến, phía dưới hạ thân của tôi có một luồng khí lạnh như băng tạt vào—
Không sao cả, không đau,…không đau… thật sự không đau.
Trước mắt một mảnh mơ hồ, tôi nắm chặt tay, trong lòng bàn tay ướt mồ hôi lạnh….Không khí lạnh xuyên qua thân thể tôi, phía dưới cơ thể có một vệt màu đỏ nhạt chảy xuống đùi….
Đó là vết máu đại diện cho thuần khiết trong trắng …
Không đau, không đau….Thật sự không đau.
Trước mắt tôi đen kịt, ý thức mơ hồ, tôi lâm vào hôn mê trong bóng đêm vô tận……
......
Tôi 14 tuổi, anh 18 tuổi…
“Y Y, đi ra”
“Không á!”
“Sàn nhà rất lạnh”
“Em không sợ lạnh đâu!”
......
Thì ra, Đồng Tử Y, rất sợ lạnh… rất sợ… rất sợ…..
......
“Tỉnh lại, tỉnh! Cô Đồng! tỉnh lại, tỉnh!” Vẫn là giọng nói ngọt ngào dịu dàng của nữ y tá.
Tôi giãy dụa đứng dậy, phía dưới hạ thân đau như tê liệt.
“Cô Đồng, cô là bệnh nhân đầu tiên làm thủ thuật lấy trứng mà đau đến hôn mê đó!” Cô y tá cười trêu chọc tôi.
Đó là bởi vì, tôi cũng là người đầu tiên còn trinh làm thủ thuật lấy trứng….
Tôi lạnh lùng cười, không có trả lời….
“Đi qua kia xem quá trình trứng thụ tinh đi! Đó là điều vô cùng hạnh phúc nha, đừng bỏ lỡ!” Cô y tá nhiệt tình đưa tôi vào phòng thí nghiệm đối diện.
Trầm mẹ sung sướng đứng ở nơi đó, không ngừng nhìn vào kính hiển vi…
Bà nhìn thấy tôi, khóe mắt có hơi ẩm ướt. “Y Y, đến đây nhìn đi, Bắc Bắc của con sắp có đứa con!”
Tôi đờ đẫn, tay bị à kéo qua ... dưới kính hiển vi “nòng nọc” nhiệt liệt đón “ánh mặt trời”.
Một sinh mệnh mới, trong nháy mắt được sinh ra.
Trong trái tim của tôi, một chút xúc động cũng không có….
Bởi vì, đứa con này…là món quà phản bội…..
Đứa bé.....
Bắc Bắc đi về nhà đúng giờ, khi đến nhà điều đầu tiên mà anh làm là tìm kiếm tôi….
“Hôm nay có tìm anh không? Điện thoại của anh hết pin.”
Thấy tôi nằm trong chăn, anh ngồi trên giường.
Tôi đưa lưng về phía anh….
Bắc Bắc thở nhẹ nhõm một hơi, vuốt vuốt mái tóc tôi. “Anh đi tắm trước đây.” Anh cầm bộ quần áo sạch, vừa đi đến nhà tắm vừa nói. “Y Y, vài ngày tới, anh có thể không có thời gian ở bên cạnh em…..”
“Được.” Tôi rất nhanh ngắt lời anh
Bắc Bắc cùng Tống Nhiếp Thần hiếm khi được quang minh chính đại ở cùng nhau, đương nhiên sẽ có những ngày ngọt ngào. Tôi làm sao có thể ngăn cản?!
“Hôm nay anh gặp được chuyện rất vui, em muốn nghe không?” Bắc Bắc đã đóng cửa nhà tắm lại, nhưng giọng nói của anh vẫn rất vui vẻ, tuyệt đối không hàm hồ…
“Em không muốn nghe.” Tôi trả lời rất nhẹ….rất nhẹ.
Dĩ nhiên Bắc Bắc không có nghe, trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy cùng với tiếng nói nghe không rõ của anh. “….. Anh gặp lại một người bạn mất tích đã lâu…..Cô ấy mới từ nước ngoài trở về, còn sinh được một đứa con thật đáng yêu….Vài ngày tới bọn anh dự định họp lớp…Cô ấy xin anh giúp tìm cho con cô ấy một nhà trẻ tốt…..”
Lời Bắc Bắc nói, tôi thật sự không có nghe được bao nhiêu…..Anh vui, anh sướng đều không liên quan đến tôi…. Tôi đột nhiên phát hiện, cuộc đời của anh, tôi đã không còn muốn tham dự vào.
Tôi kéo chăn lên cao che kín tất cả…..Trong chăn, tôi không ngừng rơi nước mắt…..
Vì sao, cuộc đời của tôi, đã kết thúc như vậy?.
♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂......♀☆♂
Hai mươi ngày…..nháy mắt đã trôi qua……
Không biết nên hạnh phúc hay là bất hạnh, kinh nguyệt của tôi không thấy xuất hiện…..
Tôi giật mình im lặng ngồi trong công viên, trong tay nắm que thử thai đã hiện lên hai vạch màu đỏ…..
Đối với sinh mệnh mới trong bụng, tôi chưa từng cảm thấy sung sướng…Tôi không thể thích nó, vì nó là quà tặng của phản bội. Tôi không thể chán ghét nó, vì nó là đứa con của người đàn ông mà tôi yêu tha thiết…..
Tôi biết, bởi vì nó đã tượng hình, cuộc đời của tôi cũng đã thay đổi.
Xoa cái bụng còn bằng phẳng, tôi thương lượng cùng đứa bé. “Nếu mẹ cố gắng yêu thương con, con cũng có thể yêu thương mẹ, được không? Đừng giống như cha con…..”
“Mẹ sẽ vô cùng, vô cùng cố gắng quên đi, con đã đến đây bằng cách nào, có thể sau này con cũng làm cho mẹ vui vẻ cười không?”
Thì ra, năm tôi 20 tuổi….đã bắt đầu không nở nụ cười nữa….
“Mẹ thật sự sẽ rất cố gắng yêu thương con…Bởi vì, bất luận thế nào…con cũng là con của anh ấy, mà mẹ yêu cha con….”
Dưới bụng run rẩy một chút, giống như đứa bé đã nhận lời hứa hẹn…..
Thương lượng xong, tôi thu lại nước mắt, nở một nụ cười….
Tôi muốn nói cho Bắc Bắc biết