Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341836

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1836 lượt.

, tôi có thai, bất kể vẻ mặt của anh có bao nhiêu kinh ngạc, bao nhiêu khó tin
Tôi hướng về phía nhà mình bước đi, đã nhận ra sự thật, đã hạ quyết tâm, bước chân tôi ngược lại thoải mái hơn…
Tôi tin tưởng…. Bắc Bắc sẽ là người cha tốt!.
Tôi tin tưởng….. sau này có đứa con, anh sẽ càng cố gắng xây dựng gia đình hơn!
Tôi tin tưởng…..anh vẫn là người đàn ông tốt của Trầm gia!
Điện thoại cầm tay của tôi vang lên…
“Y Y, khi nào thì em về nhà?” Tiếng của Bắc Bắc dịu dàng nói trong điện thoại…
“Nhanh thôi, anh về chưa?... Anh có thể về sớm chút không? Em có chuyện muốn nói với anh.”
“Anh đã về nhà rồi, đúng lúc quá, anh cũng có chuyện muốn thương lượng cùng em đây!” Bắc Bắc cười, rõ ràng tâm trạng thật vui vẻ.
“Được, em lập tức về đây.” Tôi gật đầu, cúp điện thoại…
Tâm tình của Bắc Bắc vui vẻ, như vậy đêm nay nói cho anh biết là một thời cơ tốt….
Vừa mở cửa vào nhà.… trong phòng hơi tối, có chút ánh sáng lãng mạn, trên bàn cơm có bình hoa hồng, ở giữa có dĩa thịt bò….
Tôi sửng sốt…..Tôi đi lại gần, Bắc Bắc ngẩng đầu lên nhìn tôi, trên mặt anh nụ cười lan rộng… đó là một nụ cười tràn đầy
Bắc Bắc đón tôi, tươi cười thật dịu dàng…..Anh kéo tôi lại, ấn tôi ngồi xuống ghế bàn cơm….
“Nếm thử đi, lần đầu tiên anh làm thịt bò bít tết, không biết ăn có được không?” Bắc Bắc gắp một miếng thịt bò nhỏ đưa lên môi của tôi.
Tôi há miệng nuốt xuống…..Rất mềm, ăn rất ngon….Nhưng lòng của tôi không yên….
Dich Bắc nắm bàn tay nhỏ bé của tôi, ngồi xổm trước mặt tôi cười đến thật dịu dàng..
“Y Y, anh muốn cùng em thương lượng một việc.”
“Anh nói đi.” Tôi khó khăn gật đầu…Tôi cũng có một việc muốn thương lượng cùng anh.
“Anh muốn trước năm nay chuẩn bị một tiệc cưới, cho em một đám cưới thật long trọng, được không?” Bắc Bắc cúi đầu, bàn tay đút vào túi quần, không biết tìm cái gì….. ((&_&))
“Trước năm nay chỉ sợ không được.” Tôi lắc đầu, trong lòng không có cảm động, không có vui sướng…
Tay Bắc Bắc dừng lại, ngạc nhiên. “Vì sao không được?.....”
“Bởi vì em có thai!”… Tiếng nói của tôi hết sức bình tĩnh.
Cho dù bây giờ bắt đầu chuẩn bị đi nữa, ba bốn tháng sau, bụng của tôi đã lớn, không thể gặp a
“Có….có….có…. thai?.....” Bắc Bắc chưa từng có kinh ngạc qua như vậy, khó có thể nhận ra, ngay lời nói cũng không hoàn chỉnh…
“Đúng, em mới biết được.” Tiếng của tôi vẫn bình tĩnh như vậy…
Bắc Bắc nhìn tôi chằm chằm, bàn tay đang nắm chặt tay tôi, cũng từ từ buông ra, nụ cười dịu dàng không một chút đọng lại, cuối cùng , ánh mắt anh chứa lạnh lẽo hỏi. “Ai là cha đứa bé? Giang Mạnh Kì à?”
Giang Mạnh Kì ? Tôi thật sự rất muốn…. rất muốn cười to, thì ra anh luôn luôn chú ý đến nụ hôn ấy…
Chuyện này rất đáng để chê cười, nhưng tuyệt đối không buồn cười…
Tôi cười lạnh một chút, không có trả lời.
“Khi đó anh đã có nói qua, nếu người em muốn là cậu ấy, anh có thể rút lui! Nhưng tại sao bây giờ mới nói cho anh biết?.. Khi anh, khi anh…” Bắc Bắc khó chịu nắm chặt tay, ánh mắt khó có thể che nổi sự đau đớn.
“Là của anh.” Tôi không muốn giải thích vô nghĩa, ngắn gọn trả lời anh.
Bắc Bắc ngẩng mạnh đầu nhìn tôi, trong mắt ánh mắt kinh ngạc càng đậm.
“Hai mươi ngày trước, lúc 2:30 chiều, anh không phải gặp qua Tống Nhiếp Thần sao?” Tôi cười lạnh hỏi.
“Đúng, anh….”
Tôi ngắt lời a“Vì thế hai người là hai cây củi khô bốc lửa, anh nhất định không thể tưởng tượng được anh ta thừa cơ trộm giống của anh, đưa cho mẹ anh và em.”
Bắc Bắc khó có thể tin nhìn tôi. “Cho nên ngày đó cậu ta cứ quấn quít lấy anh!?”
“Y Y, em và mẹ xem anh là cái gì? Sinh một đứa con đối với các người quan trọng như vậy sao? Vì sao nhất định phải như vậy, không thể thuận theo tự nhiên sao?!” Tiếng của Bắc Bắc phẫn nộ vút cao.
“Không thể! Bởi vì, em và mẹ anh đã không đủ tin tưởng để chờ đợi.” Tiếng của tôi nghe rất lạnh lẽo. “Nếu chờ đợi có ý nghĩa, Bắc Bắc, anh có cùng Tống Nhiếp Thần lên giường không? Anh có để cho anh ta thành công trộm giống của anh không? Bắc Bắc, đừng nói dối, chúng ta không ai lừa được ai. Tương lai của chúng ta, không thể nào có hạnh phúc.”
“Tương lai chúng ta không thể nào có hạnh phúc?” Giọng Bắc Bắc nản lòng, thoái chí, muốn cười lại cười đến thật bất đắc dĩ trong khổ sở. “Vì thế, nên em cũng không hỏi qua anh một tiếng, liền có thai? Như vậy coi anh là cái gì đây? Ở trong lòng em, anh là cái gì? Các người muốn chỉ là một đứa con thôi sao? Bởi vì anh không cho, nên hai người đem anh ra sắp đặt?”
“Bắc Bắc, anh nói cái gì cũng vô dụng, anh cùng Tống Nhiếp Thần lên giường mà em là người có thai…đơn giản chỉ là như vậy.” Tôi xoay người, ngay cả một cái liếc nhìn anh, cũng không nguyện ý…
Tôi muốn chính là một đứa con sao? Nếu có thể lựa chọn, tôi thà rằng ngày đó, không gặp Tống Nhiếp Thần đưa cho tôi ống thủy tinh có chứa chất dịch đó. Nếu có thể lựa chọn, tôi thà rằng lựa chọn anh không phản bội tôi!
“Nói cho anh biết đi, Đồng Tử Y! Em đã sớm không còn yêu anh nữa? Cho nên cứ như vậy sắp đặt anh, em cũng không có cảm giác đau lòng?” Bắc Bắc


XtGem Forum catalog